Trong bảy ngày cả Địa Cung hoàn toàn yên tĩnh. Mặc dù có người ra ngoài nhưng cũng đều yên lặng di chuyển, không hề nói năng gì. Cũng có người cẩn cẩn thận thận rời khỏi Địa Cung, đi tới phía trên mặt đất, nhìn thấy biến hóa nghiêng trời lệch đất trên Cực Thiên thảo nguyên, cả đám người đều trợn mắt há mồm.
Hồi tường lại ba câu Vương Lâm nói trước khi bế quan, người nào chứng kiến biến hóa to lớn trên Cực Thiên thảo nguyên, cỏ xanh toàn bộ sụp đổ, mặt đất tràn ngập khe nứt. Đều cảm thấy hoảng sợ.
Cảnh tượng này nói rõ ba câu của Vương Lâm không hề có chút giả dối.
Hơn nữa trên Cực Thiên thảo nguyên này ngoài tu sĩ Thiên Ngưu Châu ra thì chẳng còn có một tu sĩ Lục Ma Châu nào. Những lời nói của Vương Lâm lại càng vang vọng trong tâm thần mọi người.
Viêm Loan cũng đi tới mặt đất. Nhìn bốn phía, ánh mắt nàng xuất hiện vẻ kiêng kỵ sâu sắc. Tu vi nàng cao thâm, có thể nhìn thấy những manh mối mà người khác không phát hiện được. Cực Thiên thảo nguyên này là một dấu tay khổng lồ!
Chẳng qua mọi người đang ở bên trong dấu tay cho nên thường thường không để ý tới.
Bảy ngày trước nơi này đã trài qua một trận chém giết kịch liệt.
Viêm Loan trầm mặc.
Hứa Đông Đức đứng bên cạnh Viêm Loan, ánh mắt phức tạp nhìn bốn phía.
Vương trưởng lão này ngày sau nhất định một bước lên trời, sợ rằng không bao nhiêu năm nữa chúng ta khi thấy hắn lại phải cung kính vái một vái.
Hứa Đông Đức thở dài.
Sau bảy ngày, lại nửa tháng nữa qua đi. Thời gian từ lần chém giết kia đã gần một tháng. Cũng có tu sĩ tản ra, hướng về phía cuối Cực Thiên thảo nguyên bay đi. Muốn nhìn thử xem có còn tu sĩ Lục Ma Châu nào hay không. Nhưng cuối cùng bọn họ cũng không tìm thấy được chút dấu vết nào.
Tất cả đều giống như ba câu nói của Vương Lâm trước khi bế quan. Trừ mấy người chạy thoát ra, toàn bộ tu sĩ Lục Ma Châu đã tử vong.
Ngọn lửa chiến tranh trên Thiên Ngưu Châu vẫn thiêu đốt như trước, chẳng qua trên Cực Thiên thảo nguyên lại xuất hiện sự bình yên hiếm thấy. Không có nhiệm vụ mới từ Đại Hồn Môn và Quy Nhất Tông truyền tới, mọi người không thể rời đi, chỉ có thể ở lại Địa Cung, bảo vệ Thiên Ngưu đệ tam huyệt.
Cuộc sống dù buồn tẻ nhưng sau khi một tu sĩ tìm thấy trên Cực Thiên thảo nguyên một Pháp Bảo bị tổn hại xong, lập tức phấn khởi hắn lên. Càng ngày càng có nhiều tu sĩ từ trong Địa Cung bay ra, tìm kiếm các loại Pháp Bảo và vật phẩm tu sĩ Lục Ma Châu sau khi tử vong lưu lại.
Chẳng qua hầu hết đều đã bị thần thông của Vương Lâm hủy diệt, dù còn lưu lại thì cũng trở thành phế phẩm. Tuy vậy cũng có mấy thứ được bảo trì coi như đầy đủ. Còn có giá trị nhất định.
Cuộc sống như vậy đối với tu sĩ mà nói cũng khá vui thú, không có giết chóc, không có tử vong, hơn nữa nhờ đã kề vai chiến đấu nên dù lúc đầu còn xa lạ thì lúc này đều có cảm giác quen thuộc.