Bốn Lục Ma sứ giả giờ phút này thần sắc lộ vẻ sợ hãi, bị cuốn đi trong không trung. Bốn người đưa mắt nhìn nhau, không chút do dự vội vàng chia nhau lao về bốn hướng.
Vừa lao đi, bốn người đều thi triển những thần thông bất đồng. Chỉ thấy trong bống người thì có hai người xuất ra Pháp Bảo, lần lượt là một con hạc giấy màu lục và một cây phất trần màu trắng.
Hai người đứng lên Pháp Bảo, triển khai tốc độ nhanh nhất lao đi. Còn hai Lục Ma sứ giả khác thì một người cắn lưỡi phun ra một ngụm máu tươi, cả người tỏa ra lục quanh chói mắt. Sau khi dung hợp với đám máu tươi kia thì trong nháy mắt đã lao ra ngàn dặm.
Lục Ma sứ giả cuối cùng hai tay bắt quyết, thân thể bỗng nhiên xoay tròn, trong nháy mắt đã hình thành một cơn lốc nối liền thiên địa, dùng tốc độ cực nhanh lao về phía xa xa.
Phương pháp của bốn người không giống nhau nhưng tốc độ lại cực nhanh, hầu như chỉ trong nháy mắt khi Vương Lâm từ sâu trong nền đất đi ra là bốn người đã không còn thấy được bóng dáng.
Nhưng Vương Lâm sao lại có thể để cho bọn họ đào tẩu. Thanh Ngưu lão tổ đưa ra yêu cầu giết ba tu sĩ Không Kiếp trung kỳ, lúc này hắn muốn hoàn thành trên bốn người này. Giờ phút này ngẩng đầu lên, hàn quang trong mắt Vương Lâm lóe lên, bước một bước về hướng đông.
Sóng gợn lan ra dưới chân hắn, thân ảnh trong nháy mắt liền biến mất.
Lúc xuất hiện thì Vương Lâm đã ở ngay phía trước Lục Ma sứ giả hóa thành cơn lốc. Trong tích khi hiện ra, tay phải hắn vung lên, vung mạnh về phía sau, thế như lôi đình, ầm ầm đánh tới!
Một kích này khiến thiên địa ầm vang. Bàn tay Vương Lâm bất ngờ bị sấm sét thay thế, tỏa ra ánh sáng chói mắt, hóa thành một lôi cầu khổng lồ. Ở bên cạnh lôi cầu này còn có rất nhiều tia chớp lóe lên, thoạt nhìn thấy mà giật mình.
Lôi cầu nọ dùng tốc độ cực nhanh, trực tiếp va chạm với Lục Ma sứ giả hóa thân thành cơn lốc kia.
Tiếng ầm ầm vang vọng trong thiên địa. Sấm sét trong nháy mắt khi đụng tới cơn lốc kia liền sụp đổ. Những tia chớp vô tận hóa thành vô số tấm lưới lớn, đồng thời bao phủ và hủy diệt cơn lốc kia, bao trùm thân thể Lục Ma sứ giả vẻ mặt đầy sợ hãi kia.
Tiếng xoẹt xoẹt không ngừng được truyền ra. Lục Ma sứ giả phun một ngụm máu tươi, phát ra tiếng kêu thê lương, thân thể bị lưới sét hoàn toàn bao phủ, nhanh chóng lao xuống mặt đất.
Cảnh tượng này nhìn từ xa xa trông thật kinh người. Lưới sét giống như mạng nhện, cuốn lấy Lục Ma sứ giả, mang thân thể hắn trong nháy mắt ấn xuống đất, phong ấn hắn.
Trong tích tắc khi lưới sét này được Vương Lâm thi triển, thân thể hắn đột nhiên thầm run lên, khí tức toàn thân có dấu hiệu giảm bớt. Vương Lâm mơ hồ hiểu ra, đây là dấu hiệu thời gian mặc Hồn Khải của hắn sắp hết.