Vầng mặt trời từ trong bóng tối tỏa ra một lực lượng thái sơ rất lớn, có thể xé tan màn đêm, ẩn chứa một tia khí tức không nói lên lời. Luồng khí tức này thuộc về Vương Lâm. Bởi vì thuật này chính là do Vương Lâm sáng tạo ra.
Nhưng dù nó thuộc về Vương Lâm, bản thân hắn lại cũng không cách nào nói rõ khí tức này là cái gì. Hắn chỉ hơi cảm thấy luồng khí tức này là căn bản của Tàn Dạ Thuật, là căn nguyên ban đầu của nó, cũng có thể nói là do tín niệm của Vương Lâm hắn biến thành!
Luồng tín niệm này là tín niệm xé tan đêm tối, là tín niệm đánh tan những điều tầm thường, cũng là một luồng ý chí nghịch thiên!
Nếu coi như đêm tối là một tầng trói buộc trên người, nếu xem đêm tối là một quy tắc khiến con người trở thành những con kiến hôi, nếu xem đêm tối là vô số ngọn núi lớn đè trên người Vương Lâm vậy thì lực lượng này chính là sự phản kháng và nghịch ý chân chính!
Nếu không phải là người có ý chí nghịch thiên thì không có khả năng sáng tạo ra thần thông như thế này. Nếu không có ý chí không bỏ cuộc, suy nghĩ không buông tay thì quyết không thể sáng tạo ra thần thông như vậy!
Vương Lâm lúc đầu cũng không rõ ràng. Nhưng lúc này trong nháy mắt khi nhìn thấy luồng khí tức trong vầng mặt trời, hắn mơ hồ hiểu ra, chính mình tại sao lại có thể sáng tạo ra Tàn Dạ!
Bởi vì hắn không bỏ được Lý Mộ Uyển, hắn không muốn bỏ rơi nàng. Vì Lý Mộ Uyển hắn muốn xé nát màn đêm đang bao phủ thế giới này! Vì Lý Mộ Uyển hắn muốn khiến cho đêm tối không còn che phủ được mắt hắn!
Đây chính là Tàn Dạ!
Đây là thần thông Vương Lâm hắn vì Lý Mộ Uyển mà sáng tạo ra! Dù thần thông này từ lúc sáng tạo ra cho tới hiện giờ cũng không có chút liên hệ với Lý Mộ Uyển nhưng đó cũng là biểu hiện rõ ràng của mọi thứ trong lòng Vương Lâm, trong đạo tâm của hắn, tất cả sự cố chấp mà hắn theo đuổi.
Hắn nhìn thấy luồng khí tức trong vầng mặt trời này. Lờ mờ nhớ tới Uyển nhi của hắn.
Đấu với người, với thú, với địa, với thiên, đấu với tinh không vạn vật, đấu với cả Tiên Cương đại lục này, tất cả đối với hắn đều là đêm tối. Cả đời này Vương Lâm chỉ muốn làm một việc!
Xé tan tấm màn đêm tối, nhìn thấy ánh sáng khi đêm tối trôi qua!
Đó chính là Tàn Dạ!
Vương Lâm lúc trước còn chưa rõ ràng, chính bản thân mông lung. Nhưng lúc này có sự trợ giúp của Hồn Khải, với tu vi hiện nay, thi triển ra Tàn Dạ khiến hắn mơ hồ hiểu ra.
Đây chính là pháp thuật đầu tiên hắn nghĩ ra, là thần thông duy nhất ẩn chứa tín niệm của hắn. Đó là một sự cố chấp trong tận linh hồn, dung hợp với tín niệm mà hình thành thần thông vượt qua cả đạo thuật này!
Loại thần thông này đã cùng với thân thể hắn, cùng với cuộc đời hắn, cùng với tín niệm của hắn hoàn toàn dung hợp. Thần thông như vậy Vương Lâm không biết nên gọi là gì. Nhưng Trương đạo tông lại biết!