Lữ Văn Nhiễm tận mắt nhìn thấy vô số sợi tơ màu đen lượn quanh thân thể Vương Lâm, nhanh chóng ngưng tụ. Khí tức trên người Vương Lâm điên cuồng tăng lên tới mức khủng bổ.
Loại tăng lên này khiến trán hắn toát mồ hôi, khiến tâm thần hắn run rẩy, ánh mắt xuất hiện vẻ sợ hãi không thể nào hình dung nổi, cũng có sự ghen ghét điên cuồng!
Tất cả vốn phải là của hắn, khí tức này vốn phải thuộc về hắn. Tất cả vốn là của Lữ Văn Nhiễm hắn!
Ầm một tiếng. Chiếc bánh xe răng cưa bị vô số sợi tơ màu đen vờn quanh thân thể Vương Lâm ập tới, xuất hiện những khe nứt, lập tức tan nát, hóa thành vô số mảnh nhỏ bị cuốn đi.
Thân thể Vương Lâm giống như nhúc nhích, vô số sợi tơ lượn quanh, dùng tốc độ cực nhanh tạo thành một tấm áo giáp đen kịt. Áo giáp này tràn ngập toàn thân Vương Lâm. Bao trùm cả khuôn mặt hắn, chỉ để lộ đôi mắt và mái tóc bạc trắng!
Một hư ảnh Thiên Ngưu khổng lồ huyễn hóa ra phía sau Vương Lâm. Thiên Ngưu này mang theo một luồng khí thế bất khuất thiên địa, hai mắt nhắm nghiền.
Trong cơ thể Vương Lâm, tu vi của hắn dùng một tốc độ điên cuồng tăng mạnh. Lúc này mượn lực lượng của Thiên Ngưu Hồn Khải, cho dù chỉ tăng tạm thời nhưng lại mang tới cho Vương Lâm lợi ích khó có thể tưởng tượng được.
Tu vi của hắn trong phúc chốc đã vượt qua hạn chế của việc thiếu một đạo bản nguyên, trực tiếp đạt tới Không Huyền sơ kỳ!
Trong một nhịp thở sau khi đạt tới Không Huyền, tu vi của hắn liền vọt lên tới Không Huyền trung kỳ!
Ngay sau đó tốc độ lại càng nhanh, trong tiếng ầm vang, mái tóc phía sau không gió mà tung bay, khí tức trên thân thể lập tức đạt tới Không Huyền hậu kỳ!
Thậm chí nó vẫn đang điên cuồng tăng lên. Tất cả những chuyện này chỉ diễn ra trong chớp mắt. Chẳng những Lữ Văn Nhiễm đứng lặng ra nơi đó mà Viêm Loan. Hứa Đông Đức, cả ba tu sĩ Không Kiếp đứng phía xa xa không ra tay kia tâm thần lúc này cũng đều rung động.
Càng không cần nói tới hơn một ngàn tu sĩ ở phía dưới, lúc này ngơ ngác nhìn Vương Lâm, thấy kỳ tích khi một người đạt được Thiên Ngưu Hồn Khải!
Tuyệt không thể để hắn tiếp tục!
Lữ Văn Nhiễm cảm nhận được sự sợ hãi từ trong lòng truyền tới. Giờ phút này đồng tử trong mắt hắn đỏ rực, điên cuồng thét lớn một tiếng, thân thể lao về phía trước, thẳng tới hướng Vương Lâm, bàn tay bắt quyết, tuôn ra toàn bộ tu vi, ầm ầm đánh lên người Vương Lâm.
Tiếng chấn động kinh thiên động địa vang lên. Từng luồng ánh sáng chói mắt vô tận lóe lên. Nhưng sau khi rơi vào người Vương Lâm, thần thông của hắn lại không thể rung chuyển thân thể Vương Lâm chút nào. Thậm chí hai mắt Vương Lâm cũng vẫn còn đang nhắm, tùy ý để Lữ Văn Nhiễm triển khai đủ loại thần thông.
Chỉ với áo giáp này cũng đủ để khiến Vương Lâm ở thế bất bại. Đủ để cho dù là Lữ Văn Nhiễm tự bạo cũng không thể làm tổn thương chút nào tới Vương Lâm!