Tốc độ Lữ Văn Nhiễm cực nhanh. Hắn đã quyết định chủ ý, lúc này nhất định phải giết cho được Vương Lâm. Dù trước mặt bao nhiêu người thế này cũng phải làm. Hắn đã mất đi tiên cơ, lần này ra tay quyết phải thành công!
Thân thể hắn thoáng một cái đã tới gần, Vương Lâm lui về phía sau ba bước. Trong nháy mắt khi bước thứ ba hạ xuống, tay phải hắn nhanh chóng giơ lên, vung một cái liền khiến thiên địa ầm vang, ánh sáng bảy màu vờn quanh. Một thanh trường thương bảy màu huyễn hóa ra. Sau khi thanh trường thương này huyễn hóa ra, một thanh trường thương do hỏa bản nguyên chân thân cũng bất ngờ xuất hiện.
Hai thanh trường thương bảy màu gào thét lao thẳng về phía Lữ Văn Nhiễm.
Cùng lúc đó thân thể Vương Lâm không dừng lại chút nào, lại tiếp tục lùi lại phía sau, trong lúc bước đi hai tay đồng thời giơ lên, thần mạch trong cơ thể nhanh chóng xoay tròn, khiến cho hai tay hắn bộc phát ra tốc độ cực kỳ kinh khủng.
Dưới tốc độ như vậy, tu vi trong cơ thể Vương Lâm cũng nhanh chóng vận chuyển, dùng phương thức như Hứa Đức Tài lúc trước liên tục không ngừng thi triển thần thông.
Tay phải bắt quyết, Dịch Linh Ấn ầm ầm xuất hiện. Hai chưởng ấn một trước một sau đánh thẳng về phía Lữ Văn Nhiễm.
Ngay sau đó tay trái Vương Lâm bắt quyết, thiên địa tràn ngập trong biển lửa. Phần Giới Cổ Tán huyễn hóa ra. Hai cái ô vừa hiện lên liền bộc phát ra hỏa diễm ngập trời.
Trường thương bảy màu gào thét lao tới Lữ Văn Nhiễm đầu tiên. Tay áo hắn vung lên, dùng tu vi mạnh mẽ bộc phát ra lực lượng của tu sĩ Không Kiếp trung kỳ. Trong tiếng ầm vang, hai thanh trường thương lập tức tan nát. Nhưng lúc này hai Dịch Linh Ấn lại ầm ầm đánh lên người Lữ Văn Nhiễm.
Tiếng nổ vang vọng truyền khắp không gian. Lữ Văn Nhiễm còn chưa kịp phản ứng thì hai Phần Giới Cổ Tán bất ngờ xuất hiện, hỏa diễm diệt thế cuốn động tám phương, lao thẳng về phía hắn.
Đồng tử trong mắt Lữ Văn Nhiễm co rụt lại. Giờ phút này hắn đối với chuyện Vương Lâm giết chết Hứa Đức Tài không còn chút hoài nghi nào nữa. Tốc độ thi triển thần thông thế này trừ Hứa Đức Tài ra thì chẳng ai đạt nổi.
Chỉ có giết chết Hứa Đức Tài, tìm kiếm trong trí nhớ của hắn mới có được phương pháp thi triển thần thông này!
Tất cả chỉ là bắt đầu, còn lâu mới chấm dứt. Vương Lâm dựa vào thần mạch trong cơ thể, vừa lùi lại vừa tiếp tục bắt quyết. Bất ngờ ở dưới nền Địa Cung này không gian biến đổi, xuất hiện một vùng biển hư ảo.
Tất cả mọi thứ như biến mất, chỉ còn hải dương vô tận. Cả một vùng thiên địa đen tối, chỉ có ở xa xa nơi chân trời xuất hiện một sợi tơ màu đỏ. Đó là mặt trời lúc bình minh!