Thần sắc Lữ Văn Nhiễm không lộ nửa điểm tâm tư, chậm rãi mở miệng
Lấy thân phận của hắn vốn không nên nói ra lời như vậy, nhưng vì Hồn Khải, hắn cũng là không thể không tìm cách bôi nhọ đối phương!
Bởi vì một bước cuối cùng khi dung hợp Hồn Khải, cần tất cả mọi người nơi này tham dự. Cần ý niệm bọn họ. Chỉ có làm phần lớn tu sĩ nơi này thừa nhận hắn, lại lấy ý niệm của bọn họ truyền vào máu tươi chứa tu vi của bọn họ triệu hồi Thiên Ngưu Hồn, nhờ đó giúp hắn dung hợp khôi giáp.
Một khi dung hợp xong thì mọi chuyện bất đồng, cũng không cần để ý tới ý nghĩ của bất luận kẻ nào nữa.
Vương trưởng lão, ta không ngờ được ngươi lại là người như vậy với tu vi của ngươi làm sao có thể giết chết một u sĩ Không Kiếp? Ngươi giết không được thì thôi, ngươi lại còn trốn tránh trên chiến trường, không muốn mạo hiếm thì thôi, cũng không có ai nói gì ngươi. Dù sao thì trong đệ tam huyệt của chúng ta cũng đã có rất nhiều người trở thành anh hồn rồi!
Nhưng bọn họ dù tử vong cũng rất quang minh lỗi lạc, ta sẽ không quên bọn họ. Mọi người nơi sẽ không quên bọn họ, Thiên Ngưu Châu sẽ không quên bọn họ!
Ngươi thu hồi cái đầu lâu này lại, lui khỏi nơi này, ta có thể coi như chuyện vừa rồi chưa hề phát sinh. Nếu không, chỉ bằng việc ngươi dám lừa gạt bọn ta, lấy giả mạo công lao lần này thì ta có thể không cần hỏi lão tổ, trực tiếp giết ngươi rồi!
Bởi vì hành động này của ngươi không phải là đang vũ nhục ta, mà là đang vũ nhục gần vạn anh hồn đã tử vong kia, vũ nhục tất cả tu sĩ chúng ta ở nơi này!
Giọng nói của Lữ Văn Nhiễm mang theo một luồng lực lượng kỳ dị, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, quát khẽ.
Thần sắc hắn rất kích động, thoạt nhìn có thể thấy dường như đã tức giận tới cực điểm đối với hành động mang tính vũ nhục của Vương Lâm! Dường như hắn đang nén đau thương, nén giận mà không ra tay vậy.
Những lời này vừa thốt ra, lập tức liền khiến cho những tiếng xôn xao khi thấy Vương Lâm lấy ra đầu lâu của Lưu Chi Nguyên bị dập tắt không ít, khiến cho hơn một ngàn tu sĩ phía dưới từng người một lập tức trở nên trầm mặc.
Trong đó có không ít người khi nhìn về phía Vương Lâm lộ ra vẻ khinh bỉ và tức giận.
Lữ trưởng lão nói đúng. Người này tuyệt không có được tu vi như vậy, nhất định là cầm đầu lâu này tới lừa đảo! Người như vậy thật sự là quá vô sỉ rồi!
Không sai, với tu vi và thân phận của Lữ trưởng lão sao có thể nói lung tung. Hắn chính mắt thấy là có người khác ra tay, hẳn là không sai.
Cũng có vẻ không đúng lắm. Nếu Lữ trưởng lão lúc trước đã thấy thì vì sao phải bây giờ mới nói?
Trong tiếng xôn xao, chỉ có mấy tu sĩ Không Kiếp kia là tự nhiên đã có phán đoán của mình, thần sắc bình tĩnh nhìn Vương Lâm và Lữ Văn Nhiễm.
Nghe Lữ Văn Nhiễm nói, Vương Lâm lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía đối phương mang theo một tia châm chọc, thần sắc như cười như không, không để ý chút nào.