Trong tích tắc khi tiến vào mặt đất, sắc mặt Vương Lâm tái nhợt, máu tươi không còn có thể nhịn nổi nữa, phun mạnh ra, thân thể như sương khói lao sâu vào lòng đất. Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, trong nháy mắt khi bản thân tiến vào đại địa, khu vực này đã bị phong bế, hoàn toàn đóng lại.
Nếu như tốc độ của hắn chỉ chậm hơn chút nữa thì hiện tại đã bị ngăn ở phía trên mặt đất. Lúc đó phải đối mặt với sáu lão quái Không Kiếp trung kỳ, Vương Lâm dù có Tam Mệnh Thuật cũng không có nửa điểm sinh cơ.
Chẳng qua cái giá phải trả thật quá lớn. Hồ lô chứa ba nghìn vạn đạo hồn nổ tung khiến Vương Lâm vô cùng đau lòng. Nếu hồ lô đó dùng cho tốt thì thậm chí có thể giúp hắn đánh trọng thương một lão quái Không Kiếp trung kỳ. Nhưng hiện giờ cũng đành để nó nổ tung như vậy để cho bản thân có một đường sinh cơ.
Thôi, dù hồ lô đó cường đại nhưng cũng chỉ là vật ngoài thân. Chỉ cần tránh được lần nguy cơ này thì ta vẫn có khả năng lấy được Pháp Bảo càng mạnh mẽ hơn!
Trương Đạo Tông, mối thù này Vương Lâm sẽ ghi nhớ!
Thần sắc Vương Lâm cực kỳ âm trầm. Cảnh tượng vừa rồi có thể nói là một lần nguy cơ sinh tử của hắn từ khi bước chân vào Tiên Cương đại lục này.
Chỉ cần không cẩn thận một chút thì sợ rằng hiện tại thân thể tan thành, hình thần câu diệt rồi.
Vương Lâm luôn luôn có thù tất báo. Trương Đạo Tông kia ra tay hắn ghi nhớ trong lòng. Mà Lữ Văn Nhiễm cũng khiến Vương Lâm nhớ rõ!
Vừa rồi nếu Lữ Văn Nhiễm phong bế chậm một chút nữa để chờ Vương Lâm thì rất có khả năng hắn không cần tự bạo hồ lô cũng có thể chui vào lòng đất.
Nhưng Lữ Văn Nhiễm này ích kỷ, muốn dồn Vương Lâm vào chỗ chết!
Lữ Văn Nhiễm!
Hai mắt Vương Lâm đỏ bừng, lộ sát khí. Hắn đi tới Tiên Cương đại lục vốn không có lòng trung thành, đối với người và sự vật nơi này đều chẳng khác gì người dưng.
Người nơi này đối với hắn chưa có tình cảm gì, đều là vì mục đích của mình mà thôi.
Nhưng hiện tại ý nghĩ của hắn đã thay đổi. Loại thay đổi này xảy ra trong chớp mắt vừa rồi.
Thân thể nhoáng lên, Vương Lâm chìm sâu vào trong lòng đất, rất nhanh đã tới động phủ trong Địa Cung. Ở phía trên hắn lúc này truyền tới tiếng nổ ầm ầm, giống như có người không ngừng công kích ở phía trên mặt đất, cố gắng mở trận pháp này, đánh thẳng vào động phủ.
Trận pháp này dù cường đại nhưng nếu sáu lão quái Không Kiếp trung kỳ liều mạng toàn lực công kích không ngừng thì sớm muộn gì cũng sẽ bị đánh tung.
Thân thể nhoáng lên, Vương Lâm tiến vào bên trong Địa Cung. Lúc này trong Địa Cung chỉ còn khoảng một ngàn tu sĩ chạy thoát trở về, người nào cũng cực kỳ chật vật, căn bản là không còn tâm trạng nào mà ngồi xuống, đều đứng trong Địa Cung ngẩng đầu nhìn bầu trời, bên tai vọng tới tiếng chấn động trầm trầm, thần sắc lộ vẻ âu lo tuyệt vọng.