Bên cạnh Cực Thiên thảo nguyên, nữ tu Không Kiếp được mấy ngàn tu sĩ vây quanh đang ngồi khoanh chân chợt mở bừng hai mắt. La bàn hư ảo phía trước nàng giờ phút này hiển thị rõ ràng vị trí của Vương Lâm.
Nàng thấy điểm sáng đại biểu cho Vương Lâm trong thời gian ngắn biến mất, khi xuất hiện đã ở một vị trí rất xa, nàng lập tức báo cho tu sĩ đồng đạo đuổi giết Vương Lâm.
Giờ phút này, điểm sáng này lại xuất hiện một lần nữa, khiến cho cho nữ tử này cảm thấy một tia không ổn. Một lần có thể tiếp nhận, nhưng tới hai lần mà nói liền đại biểu có thể xuất hiện ba lần, bốn lần. Do đó muốn giết Vương Lâm này là chuyện cực kỳ khó khăn!
Trong tay hắn nhất định có một Pháp Bảo có thể na di. Pháp Bảo như thế toàn tông môn chỉ có một món, Lục Ma Châu có không quá ba món. Dù là Thiên Ngưu Châu sợ rằng tuyệt đối cũng không nhiều, người này vậy mà lại có thể có!
Trong ánh mắt của nữ tử này, nàng hoảng sợ phát hiện ra, điểm sáng đại biểu cho Vương Lâm xuất hiện ở bên cạnh một đám điểm sáng xanh biếc. Trong tích tắc, toàn bộ những điểm sáng xanh biếc này đều biến mất. Ngay sau đó, điểm sáng thể hiện cho Vương Lâm lại một lần nữa biến mất, lúc xuất hiện lại là ở một vị trí cách nơi đó rất xa, bên cạnh một đám điểm sáng xanh biếc khác!
Lần thứ ba!
Nữ tử này không chút nghĩ ngợi, lập tức dùng phương thức đặc thù báo cho tất cả tu sĩ Không Kiếp biết biến hóa quỷ dị này.
Mà giờ khắc này, tại địa phương nơi Vương Lâm đang hiện diện, hàng loạt tiếng kêu thê lương vang vọng khắp không gian. Hơn mười tu sĩ Lục Ma Châu bị một vùng sương mù tràn ngập, tiếng kêu thảm thiết rất nhanh lắng xuống. Sương mù ngọ nguậy, cuối cùng hóa thành Vương Lâm.
Sắc mặt Vương Lâm hơi đỏ, không còn vẻ tái nhợt như trước. Hắn trong trận đánh với Hứa Đức Tài liên tục bị thần thông của đối phương không ngừng tấn công, thương thế trong cơ thể nặng hơn, thế nên mới lại lựa chọn phương thức ở động phủ giới, cắn nuốt huyết nhục nguyên thần tu sĩ chữa thương.
Liên tục cắn nuốt hai tổ tu sĩ Lục Ma Châu, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe sáng, biến mất tại chỗ. Sau một nén nhang, tổ tu sĩ Lục Ma Châu thứ ba đuổi giết hắn cũng toàn bộ tử vong, trở thành một phần lực lượng đế vương Lâm chữa thương.
Đến lúc này thì ở giải đất trung tâm thảo nguyên này chỉ còn lại hai lão quái Không Kiếp trung kỳ và hai tu sĩ Không Kiếp sơ kỳ! Bốn người này rất cẩn thận, cũng không tản ra quá mức mà mỗi một lão quái Không Kiếp trung kỳ đều tạo thành một tổ với tu sĩ Không Kiếp sơ kỳ, không tách ra, bay thẳng về phía Vương Lâm.
Hết thảy mọi chuyện đều bị Vương Lâm quan sát thấy. Hắn nhìn la bàn trong tay, hai mắt lộ hàn quang. Mục tiêu của hắn là tu sĩ Không Kiếp thi triển thần thông cực kỳ nhanh chóng kia. Thần thông trên người người này khiến cho Vương Lâm động tâm hiếm thấy.