Tuần tra rất buồn tẻ nhưng Vương Lâm đã quen với cuộc sống như vậy, quen với việc di chuyển một mình. Mà lúc này hắn đem bản thân dung nhập màn đêm, ẩn trong đêm đen. Yên lặng nhìn về thiên địa vô tận phía trước, mơ hồ xuất hiện ánh sáng yếu ớt.
Ánh sáng đó bị mây đen che phủ nhưng không cách nào ngăn cản toàn bộ. Lộ ra giống như đại biểu cho một phương hướng. Vương Lâm nhìn nơi đó. Chậm rãi đi tới.
Giờ phút này vẫn đang là ban đêm. Bầu trời mây đen dày đặc, rất nhanh liền có tiếng sấm ầm ì. Chẳng bao lâu sau, cuồng phong gào thét, những tiếng ào ào từ bốn phương tám hướng truyền tới.
Trời mưa rồi.
Trong nháy mắt khi nước mưa tầm tã đổ xuống, bước chân Vương Lâm dừng lại. Hắn ngẩng đầu nhìn thiên địa bị màn mưa che phủ, tay phải phất lên. Lập tức la bàn cấm chế xuất hiện. Trên la bàn hiện ra phía trước Vương Lâm đang có hơn mười một điểm xanh biếc lao vọt tới.
Ánh mắt lóe lên, thân thể Vương Lâm lập tức lui lại phía sau, trong tích tắc đã rời khỏi đó mấy ngàn trượng, thay đổi phương hướng, ở một vị trí khác cúi đầu nhìn xuống la bàn trong tay, ánh mắt lóe lên.
Trong la bàn, mười một điểm sáng kia trong nháy mắt khi Vương Lâm thay đổi phương hướng bất ngờ cũng thay đổi phương vị, giống như nhận thấy Vương Lâm di động, nhanh chóng đuổi tới.
Cùng lúc đó, ở trên la bàn, bốn phía Vương Lâm bất ngờ đều xuất hiện hơn mười điểm sáng màu lục, hình thành một vòng vây xung quanh hắn.
Đây là mục đích của Lữ Văn Nhiễm rồi.
Vương Lâm khi rời khỏi Địa Cung đã hiểu hết kế hoạch của Lữ Văn Nhiễm. Hắn nhất định là hoài nghi mình, cho nên mới khiến mình xuất ngoại tuần tra, xem có thể dẫn dụ tu sĩ Lục Ma Châu hay không.
Vương Lâm tuy rằng có thể không ra ngoài nhưng nếu ẩn nấp thì không phải là tính cách của Vương Lâm hắn. Có đôi lúc lấy lùi làm tiến lại có lẽ lại hay hơn.
Nếu ta là Lữ Văn Nhiễm thì nhất định giờ phút này sẽ phong kín cả Địa Cung!
Bước chân Vương Lâm chạm vào mặt đất. Lập tức một luồng phản lực chợt bùng lên, ngăn cản hắn dung nhập vào mặt đất trở lại Địa Cung.
Khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh, Vương Lâm nhìn chằm chằm vào gần trăm điểm sáng màu lục trong la bàn, ánh mắt lộ sát khí.
Những người này tới giết Vương Lâm, nhưng cũng không biết Vương Lâm lựa chọn đi ra ngoài cũng là muốn nhanh chóng hoàn thành ba nhiệm vụ Thanh Ngưu lão tổ giao cho hắn.
Trong bốn hướng có hai hướng tồn tại tu sĩ Không Kiếp trung kỳ. Còn hai hướng còn lại là Không Kiếp sơ kỳ. Người Lục Ma Châu sau khi tử vong người tên Lưu Chi Nguyên kia vẫn còn sáu người, hôm nay đã đưa ra nưa người, xem ra biết được chuyện ta có la bàn cấm chế, đoán được ta đã giết Lưu Chi Nguyên!