Trên Cực Thiên thảo nguyên, trăng sao sáng tỏ bao phủ cả mặt đất nơi này, khiến cả thảo nguyên chìm trong một vùng sáng bạc, từ xa nhìn lại vô cùng đẹp đẽ, có một cảm giác yên lặng không nói lên lời, không thể nhìn ra nơi này ban ngày đã từng xảy ra đại chiến giữa mấy vạn tu sĩ.
Dù là trên mặt đất cũng không thấy bất kỳ thi thể hài cốt gì. Thân thể và hồn phách tu sĩ tử vong toàn bộ đều bị sương mù cắn nuốt hấp thu sạch trước khi tiêu tán, không còn có gì khác thường.
Ở gần nơi này thấy có chút mùi máu tanh, là dấu vết còn lại của trận chiến thảm liệt ban ngày!
Ánh trăng chiếu xuống mặt đất, không thể xâm nhập vào Địa Cung sâu trong nền đất. Ở bốn phía của cung điện dưới nền đất này, Vương Lâm đang ngồi trong một động phủ. Bên trong động phủ tối đen như mực, không chút ánh sáng, ngay cả thân ảnh Vương Lâm cũng đều ẩn trong bóng tối, giống như hoàn toàn hòa hợp với bóng đêm.
Giết Lưu Chi Nguyên, Vương Lâm đã phải trả giá lớn. Tất cả tính toán và một kích cuối cùng của hắn đã thành công. Giờ phút này sắc mặt hắn tái nhợt, nhắm mắt thổ nạp.
Cũng không biết qua đi bao lâu, Vương Lâm chậm rãi mở hai mắt, trong mắt lóe lên hàn quang. Hàn quang này ở trong động phủ đen tối giống như hai ngọn lửa. Bùng lên trông cực kỳ kinh người.
Muốn giết một tu sĩ Không Kiếp gian nan tới mức nào lúc này Vương Lâm đã nhận thức được rất sâu sắc. Giống như người khác muốn giết hắn cũng không phải chuyện dễ dàng. Mà đủ thủ đoạn cùng pháp bảo của Lưu Chi Nguyên cũng còn chưa kịp thi triển nhiều. Dù sao Vương Lâm cũng nắm thời cơ cực chuẩn xác, nếu không thì kết quả trận đánh này không thể nói trước được.
Mười tu sĩ Không Kiếp sơ kỳ, ba tu sĩ Không Kiếp trung kỳ. Nhiệm vụ Thanh Ngưu lão tổ giao cho ta quá khó khăn.
Vương Lâm trầm mặc. Trên thức tế khi hắn đáp ứng điều kiện của Thanh Ngưu lão tổ thì đã suy nghĩ cẩn thận việc này.
Sở dĩ hắn đáp ứng là bởi hắn không muốn nợ ân tình do ba món lễ vật kia! Chỉ cần nói tới thủy bổn nguyên thôi thì đã chẳng khác gì tặng hắn một đạo bổn nguyên!
Mà bổn nguyên nếu thông qua tự mình tìm hiểu và tu luyện, mức độ khó khăn tới mức nào, từ hỏa bổn nguyên và lôi bổn nguyên Vương Lâm đã biết được. Cho nên phần lễ vật này nặng tới mức Vương Lâm không thể mở miệng cự tuyệt.
Còn về Không Gian Thạch tuy nói là nhìn bề ngoài tầm thường nhưng Vương Lâm mơ hồ có chút suy đoán, vật này cũng không đơn giản như bề ngoài, bên trong tồn tại rất nhiều không gian, vô cùng huyền diệu.
Mà phần lễ vật cuối cùng nọ là một lần tính toán thì lại càng có thể trong thời khắc mấu chốt trợ giúp Vương Lâm một lần, thậm chí có thể nghịch chuyển càn khôn!