Một tiếng gào thét mang theo sự hung tàn truyền ra từ hắc vụ bên ngoài thân thể Vương Lâm. Chỉ thấy một đầu lưỡi đỏ lòm từ trong sương mù cuốn ra. Khôi lỗi Dĩ Ti đã mất một cánh tay điên cuồng lao thẳng tới Lưu Chi Nguyên.
Tất cả mọi chuyện xảy ra nhanh như chớp. Khoảng cách mấy trăm trượng đối với khôi lỗi Dĩ Ti mà nói chỉ trong chớp mắt, hầu như trong tích tắc khi Lưu Chi Nguyên xoay người là nó đã vọt tới nơi.
Sắc mặt Lưu Chi Nguyên biến đồi. Hắn cảm nhận rõ ràng từ trong hắc vụ này truyền ra một luồng dao động của tu vi Không Kiếp, hai mắt lộ vẻ hoảng sợ. Hắn hiển nhiên nhìn ra đây là một con rối, thân thể không nghĩ ngợi chút nào lui lại phía sau, tay áo vung lên. Lập tức trước người hắn liền có bảy đóa hắc liên biến ảo ra, va chạm với khôi lỗi Dĩ Ti.
Tiếng ầm ầm vang lên kinh thiên động địa, hấp dẫn sự chú ý của sáu người đang chiến đấu cách đó mấy ngàn trượng, sắc mặt đồng bọn của Lưu Chi Nguyên biến đổi. Đang muốn xem xét thì lại bị ba tu sĩ Thiên Ngưu Châu cản trở. Ba người lúc này không rảnh mà tản thần thức ra xem xét nhưng cảnh này hiển nhiên là có lợi với phe mình!
Bảy đóa hắc liên sụp đổ. Khôi lỗi Dĩ Ti gầm thét, toàn thân có nhiều chỗ bị thương nhưng đầu lưỡi của nó xuyên qua bảy đóa hắc liên này, giống như một thanh kiếm sắc bén đâm thủng ngực Lưu Chi Nguyên.
Máu tươi bắn tung ra. Ngục Lưu Chi Nguyên đau nhói, không kịp xem xét gì. Giờ phút này tiên lực trong cơ thể hắn vốn đã không còn nhiều lắm. Lại bị sương mù quỷ dị này hấp thu, vừa rồi trong lúc nguy cơ lại liên tiếp thi triển bảy đóa hắc liên, lúc này đã sắp cạn kiệt, vội vàng lui lại phía sau, tay phải giơ lên, trong tay lập tức xuất hiện một quả cầu ánh sáng màu đen. Đang định cắn nuốt.
Vương Lâm bỗng nhiên giơ tay phải, trên tay xuất hiện thêm một tấm buồm mặt quỷ màu trắng, cuốn về phía trước. Một động tác này khiến tiếng khóc thê lương truyền khắp bốn phía, rõ ràng truyền vào tâm thần Lưu Chi Nguyên. Trong óc hắn lập tức hiện lên một thân ảnh nữ tử mặc bạch y mơ hồ. Thân ảnh này đang quay lưng về phía hắn khóc lóc.
Trong nháy mắt khi thân ảnh này xuất hiện, quang cầu Lưu Chi Nguyên cầm trong tay định cắn nuốt liền sững lại.
Trong tích tắc này, Vương Lâm cất bước đi tới tay phải giơ lên, năm ngón tay tạo thành chưởng hướng về phía bầu trời vồ một cái. Trong tiếng ầm vang, sương mù bị cuốn đi. Một chưởng ấn khổng lồ đột nhiên biến ảo ra trên đầu Lưu Chi Nguyên, hướng về phía hắn ầm ầm giáng xuống.
Cùng lúc đó, phía sau Lưu Chi Nguyên, ánh lửa bùng lên. Một chưởng ấn do ngọn lửa tạo thành giống như thiêu đốt sương mù xuất hiện, đánh thẳng về phía người này!
Chuyện này xảy ra cực nhanh, do Vương Lâm tính toán mấy lần trong đầu mà thành.
Ngay sau đó, khi chưởng ấn từ trên bầu trời và sau lưng ầm ầm đánh tới Lưu Chi Nguyên, trong đầu hắn, tiếng khóc của nữ tử mặc bạch y càng kịch liệt. Trong nháy mắt này khôi lỗi Dĩ Ti lại một lần nữa gầm lên, điên cuồng vọt tới. Còn cả Huyết Kiếm vừa rồi bị đánh văng lúc này cũng lóe lên huyết quang ngập trời, hóa thành một đạo kiếm quang khổng lồ chém xuống!