Tu chân giới cường giả vi tôn. Tu vi của Vương Lâm thoạt nhìn thật sự không cao, ba ngươi không coi trọng cũng là chuyện bình thường. Mà các tu sĩ ở tông môn khác khi thấy cảnh này thì trong lòng cũng có phán đoán.
Vương Lâm đối với chuyện này cũng không ngại. Ánh mắt hắn đảo qua, không nói một lời mà rời đi, lựa chọn một động phủ không người bên dưới khoanh chân ngồi xuống.
Trong lòng Lữ Văn Nhiễm thầm cười lạnh, ánh mắt đảo qua bóng lưng Vương Lâm.
Ta vì Đại Hồn Môn mà rời khỏi tông phái, tới Đan Hải thay hình đối dạng hóa thành tán tu, hấp dẫn lực chú ý của Lục Ma Châu, lưu lại nơi này hơn một ngàn năm.
Tất cả đều là khiến Lục Ma Châu không hoài nghi, không thay đổi kế hoạch xâm lấn Thiên Ngưu Châu do lão tổ tính ra. Ta làm việc này, lão tổ cũng không cho ta Đa Trọng Huyễn Thuật. Người này dựa vào cái gì!
Trong lòng Lữ Văn Nhiễm thầm cười lạnh, đột nhiên ánh mắt của hắn khi vừa đảo qua thì Vương Lâm xoay phắt người, đối mặt với hắn.
Thần sắc Lữ Văn Nhiễm không đổi, trên mặt lộ ra nụ cười ôn hòa, hướng về phía Vương Lâm gật đầu.
Vương Lâm nhìn Lữ Văn Nhiễm đầy thâm ý, xoay người đi về phía động phủ đã chọn, biến mất hoàn toàn.
Trong ba người Lữ Văn Nhiễm, Viêm Loan có thể nói là người hiểu rõ Vương Lâm nhất. Nàng không thể quên sự đáng sợ của Vương Lâm, dọc đường đã nhìn thấy hình như Lữ trưởng lão có ẩn dấu mâu thuẫn với Vương Lâm. Nàng không thay đổi sắc mặt, cũng không nhắc nhở Lữ Văn Nhiễm mà giả vờ không biết.
Mọi người nói chuyện một hồi xong, ba lão già kia liền mời ba người Lữ Văn Nhiễm vào đại điện tọa trấn, nhưng không gì nói tới Vương Lâm. Hiển nhiên trong mắt bọn họ, Vương Lâm không đủ tư cách, xa xa không bằng đám người Lữ Văn Nhiễm.
Sáu người vừa nói vừa cười đi về phía đại điện xa xa. Lữ Văn Nhiễm cũng như quên đi sự tồn tại của Vương Lâm.
Cho tới khi sáu người rời đi, tu sĩ các tông phái bốn phía đều tản ra. Cực Thiên thảo nguyên lúc này tràn ngập cấm chế trận pháp. Người Đại Hồn Môn tới đây, cấm chế trên Cực Thiên thảo nguyên đã hoàn toàn được mở ra.
Cấm chế này vừa hoạt động khiến cả thảo nguyên ầm vang. Một tường khí mênh mông cả ngàn dặm ầm ầm biến ảo ra trên Cực Thiên thảo nguyên, tiếp xúc với cả bầu trời và mặt đất, lan dần ra.
Cùng lúc đó trên Thiên Ngưu Châu, tại lục huyệt còn lại của Thiên Ngưu cũng lục tục có người Đại Hồn Môn chạy tới hoặc tu sĩ Quy Nhất Tông thủ trấn. Bọn họ tới nơi này khiến cho lục huyệt của Thiên Ngưu hoàn toàn được khởi động.
Do vậy thất huyệt của Thiên Ngưu trong nháy mắt được mở ra. Tại lục huyệt còn lại cũng xuất hiện những tường khí giống như ở Cực Thiên thảo nguyên.
Tổng cộng bảy đạo tường khí trong nháy mắt xuất hiện toàn bộ, ầm ầm chạm vào nhau, tiếp xúc hình thành một tấm màn ngăn cách bảo vệ Thiên Ngưu Châu với Đan Hải.