Trên đỉnh Thanh Thiên Phong, sau khi Vương Lâm rời đi, Thanh Ngưu chân nhân ngồi khoanh chân ở đó. Nhìn về phía thiên địa xa xa, một hồi lâu thì thào, giọng nói chỉ mình hắn mới có thể nghe thấy.
Tiên Hoàng xuất quan không nhiều, Lục Ma Châu quả nhiên không chịu nổi nữa rồi. Lão tổ đời đầu tiên tính toán phi thường chính xác.có một chút ít thay đổi nhưng với phương thức của lão tổ lại quá mức nhu hòa, không thích hợp với cục diện hiện tại.
Mục đích của Lục Ma Châu cũng là mục đích của Đại Hồn Môn.cũng là mục đích của Quy Nhất Tông.
Thanh Ngưu chân nhân mỉm cười, mở miệng nói.
Lữ Văn Nhiễm!
Lời này vừa thốt ra, lập tức trong hư vô phía sau hắn lập tức xuất hiện một vùng sóng gạn. Từ bên trong có một nam tử trung niên bước ra. Người này mặc đạo bào màu lục, tướng mạo tầm thường nhưng từ cơ thể hắn lại khuếch tán ra dao động của tu vi Không Kiếp trung kỳ. Người này đứng sau lưng Thanh Ngưu chân nhân, hai tay ôm quyền, thần sắc cung kính.
Đệ tử ra mắt sư tôn!
Người đã từng ở Đan Hải. Đã gặp hắn chưa?
Thanh Ngưu chân nhân không quay đầu lại, vẫn nhìn bầu trời xa xa, nói.
Đệ tử ngày đó cùng với Âu Dương Tuệ, còn cả Mạnh Chương Hải sư bá giao chiến với sứ giả Lục Ma Châu trong Đan Hải. Dựa theo lệnh của sư tôn, Mạnh sư bá mang theo hai người chúng ta giả vờ không địch lại, theo như tiên đoán của lão tổ đời đầu tiên mà bỏ chạy, vậy nên không gặp được người này.
Bảy ngày sau ngươi hãy cùng hắn đi tới đệ tam huyệt của Thiên Ngưu Châu!
Thanh Ngưu chân nhân nhắm mắt lại.
Đệ tử tuân mệnh.
Nam tử trung niên kia thần sắc như thường nhưng hai mắt âm thầm lóe sáng, gật đầu lui lại phía sau, hóa thành một vùng gợn sóng biến mất trong hư vô.
Thời gian bảy ngày trôi qua trong chớp mắt. Năm ngày đầu Vương Lâm không rời khỏi núi mà đắm chìm trong Đa Trọng Huyễn Thuật, luyện hóa toàn bộ tài liệu luyện khí. Giờ phút này trước mặt hắn là một tấm buồm màu đen luyện chế ra theo phương pháp ghi trong ngọc giản Đa Trọng Huyễn Thuật.
Tấm buồm này là do vô số tài liệu sau khi hòa tan, dùng một phương thức đặc biệt từ từ dung nhập vào, nhìn như buồm như trên thực tế chỉ là có hình dáng tương tự mà thôi.
Chẳng qua vật này hôm nay còn chưa hoàn thiện, mới chỉ có thân thể chứ chưa dung hợp tử hồn. Sau khi dung nhập tử hồn thì vật này mới có thể thi triển Đa Trọng Huyễn Thuật.
Vương Lâm ở trong động phủ, hai mắt lóe sáng, tay phải giơ lên hướng về phía tấm buồm chụp một cái liền nắm được nó trong tay, thân thể nhoáng lên, rời khỏi động phủ lần đầu tiên sau năm ngày.