Ánh mắt Thanh Ngưu chân nhân sững lại, trở nên trầm mặc. Tầng thứ chín của Tàng Hồn Các chứa những thuật thần thông mạnh nhất trong Đại Hồn Môn, vốn truyền cho Vương Lâm cũng không sao, nhưng lão tổ đời đầu tiên đã từng nói, Vương Lâm phải ba trăm năm sau mới tiến vào được tầng thứ chín này.
Tàng Hồn Các có mười tầng.
Vừa trầm ngâm, Thanh Ngưu lão tổ bỗng nhiên nói.
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, nhưng con ngươi hai mắt cũng hơi co rút lại.
Tầng thứ mười ngay cả ta cũng không vào được. Tầng này các đời Đại Hồn Môn ta chỉ có lão tổ đời đầu tiên có thể bước vào. Nơi đó là nơi người qua đời!
Thanh Ngưu chân nhân từ từ mở miệng, sau khi nói xong liền một lần nữa trở nên trầm mặc.
Vương Lâm cũng trầm mặc. Hắn suy đoán không ra mục đích của Thanh Ngưu chân nhân khi nói những lời này.
Hồi lâu, ước chừng qua thời gian một nén nhang, Thanh Ngưu chân nhân nhìn bầu trời phía xa, lại mở miệng lần nữa.
Công lao của ngươi còn chưa đủ để có được Đa Trọng Huyễn Thuật đầy đủ trên tầng thứ chín.
Tay phải Vương Lâm giơ lên phất một cái, lập tức trong tay có thêm một ngọc giản, đưa cho Thanh Ngưu chân nhân.
Có thêm nó đủ rồi chứ!
Thanh Ngưu chân nhân nhướng mày, nhìn Vương Lâm một cái, tiếp lấy ngọc giản kia. Thần thức tràn vào. Vừa nhìn một cái, hắn lập tức thay đổi sắc mặt, ngẩng đầu liếc nhìn Vương Lâm một lần nữa rồi lại ngưng thần xem xét thông tin trong ngọc giản.
Cho đến khi xem xét xong tất cả thông tin khi Vương Lâm trảm tiên đan. Thanh Ngưu chân nhân hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm lập tức có vẻ kỳ dị.
Với tu vi của hắn đương nhiên biết tất cả mọi thứ ghi trong ngọc này đều là chân thật, kết hợp với những tin tức bản thân mấy ngày nay tính toán biến hóa trong thiên địa và những thông tin do thám tử báo về, hắn đã hoàn toàn có thể liên kết tất cả mọi chuyện diễn ra trong Đan Hải.
Nhất là giờ phút này thương thế của Vương Lâm dù đã khôi phục tám chín phần nhưng vẫn còn một tia tồn tại, trong thời gian ngắn không cách nào hoàn toàn khỏi hãn. Hết thảy mọi chuyện đều nói rõ thông tin trong ngọc này giản là chân thật.
Tốt, tốt, tốt!
Thanh Ngưu chân nhân cầm lấy ngọc giản cười lớn, tay trái vung lên, lập tức một luồng lực lượng thiên địa dung nhập vào bên trong thân thể Vương Lâm. Những tiếng bùng bùng vang lên trong cơ thể hắn.
Thương thế của Vương Lâm lập tức khỏi hẳn!
Lần này ngươi đã lập đại công rồi! Đại Hồn Môn ta nhất định phải thường. Đa Trọng Huyễn Thuật trong tầng thứ chín ta có thể cho ngươi! Nhưng ngươi phải đáp ứng ta một điều kiện!
Ánh mắt Thanh Ngưu chân nhân lấp lánh, nhìn Vương Lâm. Càng nhìn hắn lại càng thầm coi trọng Vương Lâm, thầm nghĩ lão tổ đời đầu tiên không hổ là tổ tiên sáng lập ra Đại Hồn Môn, lựa chọn người không ngờ lại có khí phách và can đảm tới mức này!