Thân thể Vương Lâm nhoáng lên, trực tiếp xuất hiện trên không trung của Đan Hải. Phía dưới hắn là cấm chế trận pháp vô hình kia. Ở nơi này có trận pháp cách trở, hắn cũng không sợ bị tu sĩ trong cấm chế phát hiện ra.
Nhưng Vương Lâm vẫn cực kỳ cẩn thận, thu liễm khí tức tu vi toàn thân, cả người như u hồn nhanh chóng bay về phía Đan Hải xa xa.
Chỉ vài bước, Vương Lâm liền dung nhập thiên địa biến mất, lúc xuất hiện hải vực gần Lục Ma Châu. Ở chỗ này dù là trên bầu trời cũng tồn tại rất nhiều tu sĩ Lục Ma Châu lao vụt qua.
Tu vi của đám tu sĩ này không đủ, hầu hết đều là bước thứ hai, đạt tới bước thứ ba cũng không nhiều nhưng cũng có thể thấy vài người. Những người này bay qua, thần thức tản ra bốn phía giống như đề phòng gì đó.
Càng ngày tu sĩ Lục Ma Châu càng nhiều, mơ hồ xuất hiện cả cường giả cảnh giới Không Huyền, khiến Vương Lâm đi về phía trước chậm hẳn lại. Hắn trầm ngâm, hai mắt sững lại. Thân thể lập tức hóa thành cầu vồng, trực tiếp nhảy vào bên trong trận pháp cấm chế vô hình phía dưới, đồng tử hai mắt tràn ngập tơ máu. Bao phủ toàn thân, trong nháy mắt đã chìm vào trong cấm chế, hóa thành một tia sương mù.
Vương Lâm có cấm chế bổn nguyên, lúc này lấy cấm chế bổn nguyên của bản thân bắt chước trận pháp bao phủ cả Đan Hải này, trong thời gian ngắn cũng tự tin là không ai có thể phát hiện ra được.
Dung nhập vào tầng sương mù thứ bảy, Vương Lâm cẩn thận bay trong tầng sương mù này, tìm kiếm vị trí của la bàn trong trận pháp này. Hắn bay trên không trung, theo hướng Lục Ma Châu mà đi. Lúc này càng nhiều tu sĩ Lục Ma Châu xuất hiện.
Những tu sĩ này thường tạo thành hơn mười người một tồ, thần sắc nghiêm túc, gào thét lao qua.
Cả đường này số lượng tu sĩ không dưới mấy vạn. Nhiều tu sĩ ở nơi này như vậy, nếu nói không phải là đám người này không thèm thuồng Lục Ma Châu thì không ai tin nổi.
Vương Lâm hóa thành một tia sương mù, nhìn đội ngũ tu sĩ Lục Ma Châu trên bầu trời, trong lòng thầm than.
Giết chóc giữa các tông môn, giữa các châu vô cùng tàn khốc, dù ở địa phương nào cũng tồn tại. Động phủ giới cũng vậy mà Tiên Cương đại lục này cũng thế.
Thế gian vốn không có đất lành. Dù là có thì đó cũng là bởi vì có cường giả tồn tại trấn áp tám phương, khiến người ta không dám có bất cứ tâm tư gì.
Trầm mặc, thần sắc Vương Lâm đột nhiên sững lại, ngẩng phắt đầu. Hắn cảm nhận được một luồng dao động cường đại từ xa xa chậm rãi đi tới. Dao động này không phải là tu sĩ mà là từ Pháp Bảo lan ra.
Trong nháy mắt khi nhắn nhìn lại, mấy trăm tu sĩ Lục Ma Châu từ phía xa gào thét bay tới. Trong mấy trăm tu sĩ này có bốn cường giả Không Huyền. Bốn người này chia làm bốn phương đông tây nam bắc, giống như hộ vệ vậy.