Ánh mắt hai người trong tích tắc va chạm, trong đầu Vương Lâm ầm một tiếng, mang theo ba người Bạch Hổ nhảy vào tầng sáu, lao thẳng tới tầng bảy. Sắc mặt hắn tái nhợt, thần sắc cực kỳ nghiêm trọng.
Còn Vân Không kia trong đầu cũng ầm vang, ánh mắt nhìn bầu trời đột nhiên lộ vẻ kỳ dị.
Ta vốn tưởng ở Thiên Ngưu Châu này trừ mấy lão già ra chỉ có Vân Dật Phong mới có thể khiến ta hứng thú. Không ngờ hôm nay ta lại gặp được một người! Vẻ băng lãnh trong cặp mắt kia. Người này cũng là loại lành khốc vô tình.
Vân Không mỉm cười, cầm kiếm hướng về phía bầu trời mà tới.
Vương Lâm nhảy vào tầng thứ sáu, chỉ còn vượt qua tầng thứ bảy cuối cùng là hắn có thể mang đám người Bạch Hổ rời khỏi cấm chế đại trận của Đan Hải. Chẳng qua thời gian cho Vương Lâm không còn nhiều lắm. Sương mù trong tầng bảy này nồng đậm nhất, không thể tìm ra lỗ hồng trong thời gian ngắn.
Ở phía sau lại có tu sĩ Vân Không đuổi theo. Ánh mắt Vương Lâm trong tầng sáu lóe lên, dưới chân hiện có sóng gợn. Hình như có kiếm khí. Hồng mang tràn ngập mắt hắn, bất ngờ phía sau lộ ra một đôi đồng tử màu máu khổng lồ.
Cấm chế bổn nguyên, dùng bổn nguyên dung hợp cấm chế đại trận này!
Vương Lâm quát khẽ, đồng tử khổng lồ phía sau tan nát, những sợi tơ nhỏ bên trong gào thét hóa thành ngàn vạn, lập tức vờn quanh Vương Lâm, hóa thành một đạo lưu tinh huyết sắc bay thẳng tới tầng bảy.
Trong nháy mắt khi Vương Lâm lao đi. Sương mù tầng sáu sau lưng hắn chợt tan nát, kiếm khí lao ra, giống như muốn hủy diệt hết thảy. Luồng kiếm ý tồn tại trong đó lại càng kinh thiên!
Đạo hữu, lưu lại đi!
Giọng nói trầm thấp của Vân Không vang vọng trong không trung. Kiếm khí kia sau khi đánh tan tầng sáu nhanh chóng ngưng tụ lại, một lần nữa hóa thành kiếm ảnh ngập trời, lao thẳng về phía Vương Lâm.
Nếu như bị kiếm khí ngày ngăn trở thì Vương Lâm không thể lao ra khỏi tầng thứ bảy này. Giờ phút này trong lúc nguy cơ, nhưng Vương Lâm cả đời tranh đấu vô số, thần sắc lại càng bình tĩnh, trái tim càng tỉnh táo.
Hầu như chỉ trong nháy mắt khi kiếm khí gào thét đánh tới, Vương Lâm xoay phắt người, tay phải giơ lên. Hỏa bổn nguyên chân thân biến ảo ra phía sau, Vương Lâm giơ tay, một chưởng đánh thẳng lên không trung. Chỉ thấy sương mù trong tầng bảy lập tức quay cuồng, một chưởng ấn khổng lồ ầm ầm xuất hiện!
Không phải chỉ có một, hỏa bổn nguyên chân thân của Vương Lâm ở phía sau cũng giơ tay phải. Chỉ thấy trong sương mù lại có một chưởng ấn khổng lồ biến ảo ra, bất ngờ lại là một chưởng ấn do ngọn lửa thiêu đốt. Hai chưởng ấn một trước một sau hướng về phía kiếm khí kia ầm ầm đánh xuống.
Cùng lúc đó, phía dưới Vương Lâm và Vân Không, trong hai phần nước biển bị kiếm khí của Vân Không chia đôi lúc trước, một tia thần thức mà Vương Lâm dung hợp với đại hải lúc này đột nhiên cảm nhận được ý chí của Vương Lâm. Lập tức mặt biển cuồn cuộn sóng, cả biển khơi quay cuồng. Một chưởng ấn khổng lồ do nước biển tạo thành bất ngờ dâng lên!