Giọng nói này vô cùng đột ngột, như sau khi dung hợp với nước biển liền truyền ra, vang vọng bốn phía. Nước biển lúc này lập tức xuất hiện tầng tầng dòng chảy ngầm, nhanh chóng cuồn cuộn cuốn đi.
Trong dòng chảy ngầm, thân thể Vương Lâm chậm rãi đi ra. Thần sắc hắn bình tĩnh, bạch y tung bay trong nước biển giống như không nhiễm chút bụi trần, lạnh lùng nhìn hai tu sĩ Lục Ma Châu trước đám người Bạch Hổ.
Vương Lâm!
Bạch Hổ sửng sốt. Chu Tước và Huyền Vũ bên cạnh hắn cũng ngẩn ngơ, hiển nhiên không thể nào ngờ được lại gặp Vương Lâm ở nơi này!
Vương Lâm hướng về phía ba người Bạch Hổ gật đầu, ánh mắt quét về phía hai tu sĩ Lục Ma Châu.
Sát khí trong mắt tu sĩ họ Tiền lóe lên. Vương Lâm xuất hiện không khiến hắn cảm thấy kiêng kỵ. Theo hắn thấy tu vi Vương Lâm chỉ là Không Linh đỉnh phong, không có gì đáng sợ, chẳng qua là đối phương có thần thông ẩn dấu khí tức mà thôi.
Người này chỉ am hiểu thuật ẩn thân, nếu không thì không có khả năng ta lại không phát hiện ra mà có thể dễ dàng xuất hiện trước mặt ta!
Tu sĩ họ Tiền cười lạnh, thân thể chẳng những không dừng lại mà còn cất bước nhanh hơn. Hóa thành một đạo cầu vồng lao thẳng về phía Vương Lâm.
Các ngươi đã quen biết thì lúc này cũng lưu lại đây đi. Trên đường xuống Hoàng Tuyền cũng có người bầu bạn!
Trái với tu sĩ họ Tiền, thanh niên mặt trắng trong tích tắc khi Vương Lâm tới đồng tử trong hai mắt co rút lại, thân thể sững lại, không tiến tới nữa mà nhanh chóng lùi lại phía sau.
Người này nhìn như tầm thường nhưng trên người hắn tồn tại máu tanh vô hình vô cùng nồng đậm. Hắn ở Đan Hải nhất định đã giết chóc rất nhiều!
Thanh niên mặt trắng này tu luyện công pháp đối với máu tanh cực kỳ mẫn cảm, hầu như trong nháy mắt khi nhìn thấy Vương Lâm liền phát hiện ra khí tức mà người ngoài không thể thấy này. Luồng máu tanh chỉ hắn mới có thể thấy này ầm ầm ập tới, khiến hắn hít thở không thông.
Giờ phút này vừa lui lại phía sau, tay phải hắn liền giơ lên che mắt phải, mắt trái còn nhìn thấy đồng tử xoay tròn một cách quỷ dị. Đột nhiên hắn có thể thấy bên ngoài thân thể Vương Lâm tồn tại mấy ngàn oan hồn thê lương. Toàn bộ những oan hồn này đều là tu sĩ Lục Ma Châu bị hắn giết chết trong Đan Hải vừa rồi!
Trong nháy mắt khi nhìn thấy cảnh này, thân thể thanh niên mặt trắng run lên, không nói cho đồng bọn biết mà triển khai toàn bộ tốc độ. Vội vàng lui lại phía sau.
Hắn và tu sĩ họ Tiền kia một tiến một lùi, có vẻ đối lập vô cùng!
Muốn chết!
Vương Lâm cười lạnh, trong tích tác khi tu sĩ họ Tiền kia áp sát liền giơ tay lên vung một cái. Chỉ thấy hắc khí trong tay Vương Lâm chợt khuếch tán ra, hóa thành một tiếng gầm khẽ. Dĩ Ti khôi lỗi bỗng nhiên biến ảo ra, đầu lưỡi đỏ lòm trong sương mù vươn ra, nhe răng cười mang theo vẻ tàn nhẫn, lao thẳng tới tu sĩ họ Tiền.