Ba người này chính là đám người Chu Tước, Bạch Hổ và Huyền Vũ chiến tướng đã rời khỏi động phủ giới, tới Tiên Cương đại lục này đã nhiều năm. Nhìn thấy Thất Đạo Tông đã không còn tồn tại, bọn họ lựa chọn rời đi. Đi tới Đan Hải, ở lại nơi này, trở thành tán tu nơi này.
Năm đó bọn họ từng rất vinh quang, cũng từng đứng ở vị trí cao, chẳng qua cuộc đời lúc này như đã tới hồi kết, chỉ còn lại tấm thân mệt mỏi.
Trong Đan Hải này, với tu vi của ba người bọn họ vốn có thể làm một hồi đại sự nhưng cuối cùng bọn họ lựa chọn im lặng trải qua cuộc sống bình thản.
Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng đừng. Ba người yên lặng sống, lại không đôi được cuộc sống yên bình, hôm nay phải bỏ chạy dưới bão táp. Chu Tước, Huyền Vũ trọng thương, duy chỉ có Bạch Hổ chiến tướng là thương thế nhẹ, mang theo hai người đạo hữu cả đời này, không để ý tất cả, bỏ chạy trong Đan Hải này.
Lời nói của hai người truyền vào trong tai Bạch Hổ, sắc mặt hắn tái nhợt, lộ nụ cười thảm.
Hai người các ngươi không nên nói nữa. Ta sao có thể bỏ chạy một mình được! Chúng ta cùng nhau tiến vào động phủ giới, hôm nay Thanh Long đã tử vong. Hắn chết chúng ta có thể lý giả được. Nhưng ba người chúng ta đã đi ra khỏi nơi này, không phải muốn sống quãng đời còn lại yên ổn sao. Không phải chúng ta đã nói là tìm ba tiểu bối không tồi, truyền đạo thuật của chúng ta sao.
Chuyện này chúng ta còn chưa làm được, ta sao có thể sống một mình được!
Bạch Hổ quát khẽ, mang theo Chu Tước vào Huyền Vũ cắn răng lao đi.
Phía sau ba người bọn hắn, thanh niên mặt trắng cầm quạt đuổi theo. Bên cạnh hắn là tu sĩ họ Tiền kia, ánh mắt hiện vẻ âm độc. Cười lạnh truy kích.
Hai người bọn hắn cũng không cần vội truy kích. Đan Hải này đã bị phong bế, ba người phía trước vô luận thế nào cũng không thể trốn thoát. Lúc này vờn đuổi một chút lại càng khiến bọn họ cảm thấy vui vẻ.
Năm người vừa đuổi vừa chạy, nhưng trong hải vực của Lục Ma Châu, nữ tử dưới ba cây đại kỳ lúc này ánh mắt lộ ánh sáng kỳ dị, nhìn chằm chằm vào la bàn.
Nàng cảm thấy không hợp lý!
Nước biển trong ngày này lại giảm xuống hơn trước mười trượng, so với ngày hôm qua đã tăng lên mấy lần rồi! Phương diện này có chuyện!
Nàng trầm mặc nhìn chằm chằm vào la bàn. Lúc này đã hoàn toàn bị điểm sáng màu xanh biếc chiếm cứ, điểm sáng màu trắng không còn nhiều lắm, chỉ còn không tới một ngàn điểm.
Trong đó có ba điểm sáng lớn nhất đã biến mất. Còn chín điểm sáng nhỏ hơn, trong đó bốn điểm đã biến mất, hôm nay lại có hai điểm đã biến mất. Còn lại ba điểm ngưng tụ một chỗ, từ từ di động. Phía sau ba điểm này còn có ba điểm sáng màu xanh biếc đang di chuyển. Ba điểm sáng màu xanh biếc này có hơi bắt mắt, nhanh chóng đuổi theo.