Hàng loạt động phủ sâu trong đại hải này bị một đám tu sĩ lục y mở tung, giết chóc vô tình. Nếu có người bỏ chạy, lập tức đầu lĩnh của đám lục y đang giết chóc này sẽ phái ra mấy người truy kích, không chết không thôi!
Mà bởi vì cả Đan Hải này bị phong ấn, hơn nữa số lượng tu sĩ lục y quá nhiều, rất khó chạy trốn!
Tiếng chém giết vang khắp Đan Hải này, như ẩn như hiện. Từng luồng hơi máu tanh ngòm, từ từ khiến cho vô số thú dữ trong đại hải này bị thu hút tới.
Đây là một trận tru diệt, một trận đồ lục không cân sức. Đám tu sĩ lục y tu vi cao thâm nghiêm khắc thi hành mệnh lệnh bọn hắn được giao, tiêu diệt tất cả tu sĩ Thiên Ngưu Châu trong Đan Hải này!
Ở một hướng khác của đại hải này, tại một nơi gần Lục Ma Châu, có ba cây đại kỳ cắm sâu trong lòng biến, đón gió tận trời tung bay. Ở chỗ ba cây đại kỳ này ước chừng có cả mấy ngàn tu sĩ. Mấy ngàn tu sĩ này đều trầm mặc, lạnh lùng nhìn về phía trước.
Ở chính giữa mấy ngàn tu sĩ này, có ba tu sĩ quần áo cũng không phải là màu lục, mà là toàn một màu trắng. Trong ba người này có hai nam một nữ, thoạt nhìn tuổi không lớn lắm. Chỉ tầm ba mươi tuổi.
Nữ tử kia tướng mạo xinh đẹp tuyệt trần, giờ phút này đang cúi đầu nhìn một la bàn lớn bằng bàn tay ở trước mặt, ngưng thần quan sát.
Tiền sư huynh, Triệu sư huynh, giết chóc ở Đan Hải này. Đã dùng mất thời gian bảy ngày, nếu không tăng tốc sợ rằng không cách nào hoàn thành được mệnh lệnh của lão tổ.
Trong ba người, một thanh niên mặt trắng như ngọc nhìn về mặt biển phía trước, chậm rãi nói.
Nhiều nhất cần bốn ngày nữa chắc chắn sẽ kết thúc giết chóc ở nơi này, hoàn toàn đồ sát sạch sẽ đám tu sĩ Thiên Ngưu Châu trong Đan Hải này!
Ở bên cạnh thanh niên này là một nam tử khác. Tướng mạo người này bình thường nhưng trong hai mắt thỉnh thoảng lại lộ ra ánh mắt sắc bén, sau khi nghe thanh niên mặt trắng như ngọc nói liền chậm rãi nói.
Đan Hải này là bước đầu tiên để Lục Ma Châu ta tiến vào Thiên Ngưu Châu, tồn tại không ít cường giả, trong thời gian ngắn, rất khó không bỏ sót ai. Chẳng qua đúng như lời Tiền sư huynh, thời gian bốn ngày nửa là đủ.
Nữ tử kia khẽ mỉm cười, ngẩng đầu vươn tay trái gạt vài sợi tóc vương trên trán về phía sau.
Hai vị sư huynh mà nhìn này la bàn Đan Hải này xem.
Nữ tử kia vừa nói, la bàn trong lòng bàn tay phải lập tức tỏa ra từng luồng u quang, từ từ biến hóa ra bản đồ bao quát cả Đan Hải.
Trong bản đồ này có tới cả ngàn điểm sáng màu xanh biếc. Những điểm sáng này tràn ngập cả bản đồ Đan Hải, tựa như đang chậm rãi di động.
Ngoại trừ những điểm sáng màu xanh biếc này, bên trong bản đồ vẫn tồn tại rất nhiều điểm sáng màu trắng. Một số điểm sáng màu trắng chập chờn, tựa như tùy thời có thể bị dập tắt vậy. Trong thời gian họ nói chuyện đã có mấy trăm điểm sáng màu trắng bị điểm sáng màu xanh biếc cắn nuốt, biến mất ở tại bên trong bản đồ.