Ngươi!
Hai mắt Viêm Loan co rút lại, giờ phút này nhìn bề ngoài của Vương Lâm trông vô cùng kinh khủng, thân thể khô héo, hoàn toàn không có nửa điểm huyết sắc. Tựa hồ dù có dùng kiếm chém tạo thành vết thương cũng sẽ không có chút máu chảy ra.
Tóc của hắn lại càng khô cháy như sắp rụng xuống, mà bên trong thân thể héo rũ này của Vương Lâm giờ phút này không còn chút nước nào. Nếu không phải là Nguyên Thần mạnh mẽ vẫn tồn tại như trước thì không khác gì người chết.
Bạch y vẫn luôn mặc trên người hắn giờ trở nên rộng thùng thình, giống vải niệm thi thể vậy. Giờ phút này từ trong thân thể Vương Lâm tràn ra khí tức khiến Viêm Loan cảm thấy sợ hãi. Liên tục lui về phía sau mấy bước.
Còn cả Phàn San Mộng đang đấu pháp với Dĩ Ti, sau khi lui lại trông thấy rõ ràng hình dáng Vương Lâm xong lập tức hít sâu một hơi, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ.
Hắn tu luyện công pháp gì. Làm sao lại có thể biến thành bộ dáng thế này!
Khi giọng nói khàn khàn của Vương Lâm vang lên. Đám sương mù màu đen do Dĩ Ti hóa thành trở lại bên cạnh Vương Lâm. Hai mắt hung tàn trong sương mù kia. Đầu lưỡi màu đỏ tươi rũ xuống uốn éo cùng bề ngoài Vương Lâm lúc này rất tương xứng, khiến cho Vương Lâm giống như một ma tu vậy!
Viêm Loan, Vương mỗ bế quan, ngươi tới vì chuyện gì!
Vương Lâm giống như thây khô, hai mắt mất đi tất cả lượng nước, tựa như đã tử vong, ngay cả con ngươi cũng không cách nào chuyển động được, chỉ có thể quay đầu, dùng cách này nhìn về phía Viêm Loan.
Nhưng động tác như vậy của hắn chẳng những không làm khí thế kia giảm bớt. ngược lại càng tỏa ra uy áp đáng sợ, khiến cho tâm thần Viêm Loan run lên, lui về phía sau mấy bước nữa.
Vương trưởng lão bế quan, Viêm Loan vô tình quấy rầy rồi. Chẳng qua là Phàn San Mộng bị khôi lỗi kỳ dị của Vương trưởng lão công kích, Viêm Loan muốn tới ứng cứu mà thôi.
Nữ tử này là nữ hầu của ta, không cần Viêm Loan trưởng lão ra tay.
Vương Lâm khẽ mỉm cười. Chẳng qua là kia nụ cười hiện ra trên khuôn mặt khô héo lại thể hiện một vẻ dữ tợn, khiến thân thể Phàn San Mộng run rẩy, lui về phía sau đến bên cạnh sư tôn.
Chuyện này cũng không đáng gì. Viêm Loan trưởng lão, Vương mỗ có một chuyện muốn hỏi, mong rằng ngươi có thể trả lời!
Vương Lâm quay đầu hướng hai mắt kinh khủng kia nhìn Phàn San Mộng một cái, sau đó hướng về Viêm Loan khàn khàn mở miệng.
Không biết Vương trưởng lão có chuyện gì cần hỏi.
Thần sắc Viêm Loan hơi ngưng trọng. Đối với Vương Lâm, từ đáy lòng nàng đã sinh ra sự sợ hãi.
Thiên Ngưu Châu Vương mỗ chưa quen thuộc, ngươi có biết địa phương nào có nhiều nước. Tốt nhất là một vùng biển rộng!
Giọng nói của Vương Lâm giống như khúc xương ở ma sát với nhau, chậm rãi nói.