Trong Không Gian trữ vật của Vương Lâm có rất nhiều vật phẩm hắn muốn lấy ra, nhưng giờ phút này cơ hội mở Không Gian trữ vật mà không tổn hao gì chỉ có một lần. Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, nội tâm đã có phán đoán.
Trước mắt đối với hắn mà nói, một khôi lỗi có tu vi tiếp cận gần vô hạn với Không Kiếp sơ kỳ mới là vật có tác dụng nhất!
Dĩ Ti khôi lỗi lấy được sâu trong vùng đất cổ mộ hiện lên trong tâm thần Vương Lâm. Hắn không chút nghĩ ngợi, không do dự chút nào nữa, trong tích tắc liền nắm lấy Không Gian Thạch, thần thức tràn vào trong đó, ở bên trong Không Gian Thạch nhanh chóng mở Không Gian trữ vật của hắn ra!
Trong tích tắc khi Không Gian trữ vật được mở ra, Không Gian Thạch lập tức chấn động, một cái không gian trong đó thay thế Không Gian trữ vật của Vương Lâm ầm ầm sụp đổ.
Ngay trong khoảnh khắc khi nó sụp đổ,một luồng sát khí ngập trời từ trong Không Gian trữ vật của Vương Lâm tràn ra, u quang chợt lóe lên. Bên cạnh Vương Lâm có thêm một thân ảnh đầu lưỡi đỏ lòm, tứ chi chồm hổm trên mặt đất, lộ vẻ vô cùng dữ tợn.
Đó chính là Dĩ Ti khôi lỗi trông gầy gò như con khỉ kia!
Những luồng khí tức hung ác gào thét tràn ra từ cơ thể Dĩ Ti. Đôi mắt nó đỏ rực, sau khi xuất hiện liền nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, vừa gào thét vừa tựa như đang nhớ lại thân phận của Vương Lâm, hung quang khôn cùng trong mắt không tiêu tán chút nào.
Dĩ Ti, hộ pháp cho ta!
Vương Lâm lạnh lùng nhìn thân ảnh hung tàn dữ tợn đầy sát khí kia, chậm rãi mở miệng.
Rống!
Hung quang trong hai mắt Dĩ Ti lại càng nồng đậm. Mạnh mẽ xoay người, nhìn chằm chằm vào cửa động phủ gầm khẽ, đầu lưỡi đỏ lòm quét trên mặt đất, không ngừng vặn vẹo, thoạt nhìn mà giật mình. Giờ phút này nếu có bất luận kẻ nào bước vào động phủ này lập tức sẽ bị Dĩ Ti này điên cuồng công kích.
Vương Lâm vẫn chưa yên tâm. Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua ấn ký như mực do Văn Vương biến thành trên cánh tay mình. Trong chớp mắt khi hắn nhìn lại ấn ký Văn Thú như mực kia hai mắt chợt lóe lên hàn quang, tựa như nhìn Vương Lâm vậy.
Văn Thú chính là sự phòng hộ cuối cùng Vương Lâm chuẩn bị cho mình trong khi bế quan!
Đến tận lúc này Vương Lâm mới yên tâm, khoanh chân ngồi trong động phủ, nhìn giọt nước trong tay, ánh mắt lộ vẻ kích động. Hắn hít sâu một hơi, cầm lấy giọt nước đó, trong nháy mắt đặt lên mi tâm.
Trong nháy mắt khi giọt nước này tiến vào mi tâm của Vương Lâm, máu huyết toàn thân hắn ầm ầm sôi trào lên, thủy bổn nguyên ẩn bên trong thân thể hắn lập tức dung hợp với giọt nước mới tiến vào này, tạo nên biến hóa kinh người.
Trong sự biến hóa này, thân thể Vương Lâm dùng tốc độ mà mắt thường có thể thấy được nhanh chóng khô héo đi, tựa như tất cả máu và nước trong cơ thể hắn trong nháy mắt này đều ngưng tụ lại với nhau.
Thân thể của hắn nhanh chóng héo rũ khiến chỉ trong thời gian nửa nén hương. Vương Lâm liền giống như biến thành một cái thây khô, mái tóc khô héo, toàn bộ làn da tràn đầy nếp nhăn giống như một cái xác ướp đã tử vong nhiều năm rồi vậy!