Hộp gấm này nhìn như rất tầm thường, chẳng khác gì vật của phàm nhân, không có một chút ánh sáng hay khí tức gì. Nhưng hộp gấm nhìn như tầm thường này lại có thể ngăn cản tất cả thần thức tiến vào thăm dò. Điều này cực kỳ bất phàm!
Trên hộp gấm còn có một tờ giấy vàng, giống như phong ấn, tỏa ra khí tức cổ xưa. Giống như đã tồn tại qua hàng vạn năm tháng cho đến hiện nay nhưng chưa có người nào mở tờ giấy vàng phong ấn này ra.
Nhìn hộp gấm kia, hai mắt Vương Lâm lộ vẻ trầm ngâm, nhưng rất nhanh hai mắt chợt lóe sáng, tay phải giơ lên xé tấm giấy vàng phong ấn trên hộp gấm kia đã bao năm kia xuống!
Trong nháy mắt khi phong ấn được mở ra, Vương Lâm cảm thụ rõ ràng từ trong tờ giấy kia truyền ra một luồng lực lượng kỳ dị, chui vào trong cơ thể hắn, nhanh chóng lưu chuyển một vòng liền quay về, dường như phán đoán thân phận người mở hộp gấm này vậy.
Tờ giấy vừa bị xé bỏ nằm trên tay Vương Lâm, sau khi trải qua vô số năm tháng, đột nhiên chợt hóa thành một đám tro bụi, tiêu tán trước mặt Vương Lâm, duy chỉ còn hộp gấm kia là vẫn yên tĩnh lơ lửng nơi đó.
Sắc mặt Vương Lâm ngưng trọng. Trong một khắc khi xé mở phong ấn này, hắn mơ hồ cảm nhận được một sự dao động từ trong hộp gấm kia truyền ra. Sự dao động rất mịt mờ. nếu không tỉ mỉ kiểm tra rất dễ bỏ qua.
Vương Lâm giơ tay lên, vung lên phía trước hộp gấm, lập tức hộp gấm cạch một tiếng liền mở ra, lộ ra một vật!
Đó là một hòn đá màu đen lớn cỡ nắm tay. Hòn đá này không có quy tắc gì, dường như không khác gì những hòn đá tầm thường khác nhưng trên bề mặt nó lại có vô số lỗ nhỏ. Những luồng dao động mờ ảo từ trên hòn đá truyền ra, tràn ngập động phủ.
Nhìn hòn đá này, Vương Lâm nhướng mày. Hắn không biết đây là vật gì, thần thức liền tản ra, chậm rãi tới gần hòn đá. Nhưng thần thức hắn vừa mới tới gần lập tức bị vô số lỗ nhỏ trên tảng đá nhanh chóng hấp thu.
Vương Lâm không thay đổi sắc mặt, tùy ý để cho hòn đá hút thần thức của mình vào bên trong. Thời gian trôi qua. Hắn thấy được bên trong hòn đá này, thần sắc lập tức có biến hóa!
Đây là.
Vương Lâm thấy trong viên đá nho nhỏ này không ngờ ẩn chứa vô số không gian. Mỗi một lỗ nhỏ kia đều là một không gian độc lập.
Đây là một khối Không Gian Thạch. Là lễ vật đầu tiên ta chuấn bị cho ngài, ngài từ động phủ giới đi tới Tiên Cương đại lục, Không Gian trữ vật nhất định sẽ vì pháp tắc của Tiên Cương đại lục mà rất khó mở ra. Trả giá bằng việc hủy diệt một không gian trong Không Gian Thạch này có thể cho ngài mở được Không Gian trữ vật mà không tốn hao gì tới những thứ ở bên trong, lấy được vật phẩm. Nhưng việc này không thể làm được nhiều lần, chỉ có một cơ hội, nếu không, Không Gian Thạch sẽ không ổn định, từ từ xuất hiện sự tan vỡ.
Một cái giọng nói già nua truyền ra từ một không gian bên trong viên đá.