Thiên địa bát hoang run rẩy. Cầu thang khổng lồ vừa huyễn hóa ra, giống như thông lên trời cao. Đứng ở bậc thang thấp nhất, Vương Lâm giống như thiên thần, mái tóc bạc tung bay. Thoạt nhìn phiêu dật không nói lên lời.
Hắn cúi đầu, hai mắt giống như đảo qua mặt đất, rơi vào ngọn núi của Viêm Loan, dừng lại trên người đệ tử bị thần thức của Viêm Loan thay thế kia. Một cái nhìn này khiến thân thể đệ tử này run lên, ánh mắt lộ vẻ khó tin. Ánh mắt của Vương Lâm khiến cho Viêm Loan có cảm giác thần thức như muốn ầm ầm bị đánh bật ra khỏi thân thể đệ tử này.
Giống như chỉ cần ánh mắt của Vương Lâm nhìn thêm chốc lát thì thần thức của nàng sẽ bị đánh bay.
Loại cảm giác này nàng chưa bao giờ gặp phải. Dù là Thanh Ngưu lão tổ có thể làm được điều này nhưng loại khí thế này khiến cho Viêm Loan có cảm giác không giống.
Trong tích tắc này, Viêm Loan cảm thấy Vương Lâm không còn là Vương Lâm mà nàng từng thấy nữa!
Loại ảo giác này rất kỳ dị, rõ ràng là một người nhưng lại khiến nàng có hai cảm giác khiếp sợ bất đồng.
Rung động không chỉ có nàng mà còn có tất cả tu sĩ trong Đại Hồn Môn lúc này. Những người bị ánh mắt của Vương Lâm nhìn tới đầu óc đều ầm ầm chấn động, thân thể run rẩy đồng loạt lui lại phía sau. Bọn họ toàn bộ đều có cảm giác như linh hồn muốn rời khỏi thân thể, Nguyên Thần sắp bị đánh bật ra.
Chẳng phân biệt tu vi, đệ tử cấp thấp nhất cũng tốt, trưởng lão tu vi cao thâm cũng vậy, dù là những lão quái bế quan thì trong nháy mắt tâm thần đều chấn động, Nguyên Thần muốn chia lìa khỏi thân thể.
Tất cả đều bị ánh mắt này Vương Lâm khiến cho khiếp sợ!
Còn cả Thanh Ngưu lão tổ đang đứng bên ngoài động phủ, sau khi bị ánh mắt của Vương Lâm đảo qua liền trực tiếp quay đầu lại nhìn về phía này. Lúc này ánh mắt hắn như va chạm, khiến sắc mặt Thanh Ngưu lão tổ đại biến, thân thể bỗng nhiên run lên, phía sau tràn ngập một đám thanh khí, hóa thành bổn nguyên chân thân.
Ánh mắt Vương Lâm tán đi rất nhanh nhưng Thanh Ngưu lão tổ lại cảm thấy tâm thần chấn động. Ánh mắt nọ lộ ra vẻ vô tình và lạnh lùng, giống như vạn vật trong thiên địa đều ở dưới chân, đều phải cúng bái y!
Thanh Ngưu lão tổ còn chưa đi tới hoàng thành của Đạo Cổ nhất mạch, còn chưa nhìn thấy pho tượng Cổ Tổ chống trời trong thành trì nọ. Nếu hắn đã từng thấy thì nhất định sẽ có cảm giác rất rõ ràng.
Giống như hư ảnh khổng lồ của Vương Lâm biến ảo ra lúc này có cùng khí tức bao trùm thiên hạ, vô cùng giống với Cổ Tổ nhưng chỉ tiết lại khác biệt!
Chuyện. Chuyện này. Trên người hắn đã xảy ra chuyện gì. Người này tuyệt đối không phải là Vương Lâm. Hắn là ai vậy!