Vương Lâm vừa nói xong, bàn chân đột nhiên giơ lên, hướng về phía bậc thang thứ mười bốn hạ xuống. Trong nháy mắt khi bàn chân hắn hạ xuống, biển lửa do bổn nguyên chân thân hóa thành phía sau hắn ầm ầm chui vào cơ thể Vương Lâm, trong thời gian ngắn khiến thân thể hắn chấn động, dung hợp với thân thể hắn. Sau khi bước chân hắn hạ xuống, lại tiếp tục bước tiếp!
Bậc thang thứ mười lăm!
Thiên địa ầm vang, vô số tu sĩ của Đại Hồn Môn lúc này đều nhìn lên. Bọn họ sau khi nhìn thấy Vương Lâm đi tới bậc thang thứ mười lăm. Lại một lần nữa thấy hắn cất bước!
Bậc thang thứ mười sáu!
Còn thiếu ba bậc nữa. Ý chí Vương Lâm ta thiên địa bất khuất, dựa vào cái gì mà muốn ta phải lui bước!
Vương Lâm vừa nói, sinh tử bổn nguyên trong hư bốn nguyên đột nhiên bộc phát ra.
Hư bổn nguyên ở Tiên Cương đại lục không hề bị ảnh hưởng, giờ phút này bộc phát ra, chân Vương Lâm đã đạp lên bậc thang thứ mười bảy!
Ý chí của ta xuyên qua động phủ giới tới Tiên Cương đại lục, từ cổ chí kim là người đầu tiên ra khỏi được động phủ giới! Dù là trong Tàng Hồn Các có tồn tại ý chí tương đương với tu sĩ Không Kiếp trung kỳ nhưng ngươi dựa vào tư cách gì muốn ta phải lui ra!
Trong thân thể Vương Lâm, Chân Giả bổn nguyên đột nhiên bộc phát, thân thể giống như hư ảo. Lại bước tiếp, dẫm lên bậc thang thứ mười tám!
Cảnh tượng này rơi vào mắt đệ tử Đại Hồn Môn. Đám người này chấn động tâm thần, mà Viêm Loan sau khi nhìn thấy sắc mặt liền tái nhợt.
Ngày cả những lão quái bế quan lâu năm trong Đại Hồn Môn lúc này đều ra khỏi động phủ, tự mình nhìn lại!
Ý chí của ta thiên kiếp không thể diệt trừ. Ta từ trong thiên kiếp thu hồi vận mệnh, ta đi tới Tiên Cương đại lục này không phải khuất phục mà để nắm số phận bản thân trong tay. không phải là phục tùng mà là đạp bước trời cao!
Hai mắt Vương Lâm bừng sáng. nhân quả bổn nguyên của hắn ầm ầm bốc lên, bước lên bậc thang thứ mười chín, tiến tới đại môn của Tàng Hồn Các tầng thứ bảy!
Trong nháy mắt khi bước này hạ xuống, hư ảnh trên bầu trời Đại Hồn Môn lóe lên ánh sáng vô tận, khiến thần sắc của đám đệ tử bốn phía đang yên lặng trở nên ngưng trọng, nhìn về phía hư ảnh kia, ánh mắt mang theo vẻ tôn kính.
Cường giả dù ở địa phương nào cũng đều được tôn trọng. Vương Lâm đã lấy bước chân của mình để nói cho cả Đại Hồn Môn, hắn có thể tiến vào tầng thứ bảy!
Những người vừa rồi không coi trọng hắn lúc này tâm thần đều chấn động, nửa ngày không nói lên lời.
Từ nay về sau, tầng thứ bảy Tàng Hồn Các này cũng không phải chỉ có năm người lão tổ tiến vào nữa. Hôm này đã có thêm một người.
Trong sự yên tĩnh của Đại Hồn Môn, không biết từ nơi này truyền ra một tiếng thở dài.
Cùng lúc đó, trong động phủ trên Thanh Thiên Phong, Thanh Ngưu chân nhân trầm mặc. Hắn vẫn ngồi khoanh chân như trước, không đứng dậy nhưng đôi mắt lại lộ vẻ ngưng trọng.