Sâu trong Đại Hồn Môn có một ngọn núi vươn thẳng lên trời cao. Ngọn núi này xanh biếc một màu, giống như có thể chống trời vậy. Nơi này chính là cấm địa của Đại Hồn Môn, là nơi bế quan của Thanh Ngưu lão tổ.
Cả đoạn đường Vương Lâm vọt đi rất nhanh, tầng tầng lớp lớp cấm chế đều hóa thành sóng gợn trước mặt hắn, không hề có chút tác dụng. Cho tới bên ngoài Thanh Thiên Phong, Vương Lâm dừng thân, nhìn ngọn núi ôm quyền cất giọng vang vọng nói.
Vần bối Vương Lâm, xin hỏi Thanh Ngưu tiền bối có ở trong không?
Toàn thân Thanh Thiên Phong chấn động, cấm chế bên ngoài tiêu tán. Một giọng nói già nua từ bên trong đó vọng ra.
Ta đợi ngươi ở đỉnh cao nhất.
Vương Lâm theo tiềm thức tỏa thần thức ra. Đảo qua Thanh Thiên Phong một lần, ánh mắt nhất thời trở nên ngưng trọng. Ngọn núi này nhìn như tầm thường nhưng trên thực tế bên trong lại tồn tại một luồng khí tức cực mạnh. Khí tức này do chính ngọn núi tỏa ra.
Đây là do một kiện chí bảo biến thành.
Vương Lâm không thay đổi sắc mặt, thân thể nhoáng lên liền bay thẳng tới đỉnh núi như vươn tận trời cao kia, rất nhanh đi tới đỉnh cao nhất.
Trên đỉnh Thanh Thiên Phong, Thanh Ngưu chân nhân đang ngồi khoanh chân, toàn thân mặc thanh y. Gió núi thổi mái tóc bạc tung bay. Thần sắc Vương Lâm như thường, đi tới đối diện Thanh Ngưu chân nhân khoanh chân ngồi xuống.
Hồn Diễn Đạo đích xác bất phàm. Mười bảy vạn tám ngàn năm tu luyện, nói không chừng có thể sánh với quốc sư của Tiên Hoàng. Đại Hồn Môn ẩn dấu thật sâu, Vương mỗ bội phục.
Ngồi nơi đó, Vương Lâm chậm rãi mở miệng.
Thanh Ngưu chân nhân nghe thế cười ha hả, thần sắc cũng không có vẻ xấu hổ mà vẫn rất thong dong.
- Ừ, Vương trưởng lão nói thế rất đúng, vừa mới tiến vào Đại Hồn Môn đã đem vinh quang tới cho Đại Hồn Môn chúng ta. Chuyện này thế là tốt rồi. Trên thực tế lão phu vẫn cho là như vậy.
Nếu thật sự ai có thể kiên trì bế quan mười bảy vạn tám ngàn năm, cả ngày luyện Hồn Diễn Đạo thì nhất định có thể có lực tính toán ngang với quốc sư!
Mười bảy vạn tám ngàn năm chỉ tu hành một loại thần thông này, tu vi không tăng trưởng, sinh cơ và thọ nguyên trong cơ thể chẳng còn nữa! Có người như vậy sao?
Lời nói của Vương Lâm không chút khách khí. Mười bảy vạn tám ngàn năm này khiến hắn cảm thấy bất đắc dĩ.
Ha ha, dù sao thì lão phu cũng chưa từng nghe nói Đại Hồn Môn có ai tu luyện Hồn Diễn Đạo này tới đại thành. Dù là lão tổ đời thứ nhất cũng chỉ đạt tới bốn mươi mốt triệu ký hiệu minh tự mà thôi.
Nhưng Vương trưởng lão thiên phú kinh người, cơ duyên nhất định không ít, nói không chừng có thể có biện pháp luyện tuyệt học của Đại Hồn Môn ta tới đại thành.
Thanh Ngưu chân nhân mở miệng cười nói.