Bốn chữ Vương Lâm quy lai này giống như do lôi đình tạo thành, lóe lên trong tâm thần Vương Lâm, dường như mang theo tiếng ầm vang, khiến thân thể hắn đứng bên cạnh cây cầu này chấn động lui lại phía sau mấy bước.
Thần sắc hắn biến hóa bất định, nhìn tấm bia đá bên cạnh cây cầu hòng, hai mắt từ từ tuôn ra hàn quang.
Không ngờ. Không ngờ trên Tiên Cương đại lục này lại có thể gặp chuyện thú vị tới thế này. Tính toán vượt năm tháng. Thần thông đạo pháp này đúng là thú vị.
Đại Hồn Môn có duyên với ta sao?
Vẻ trầm tư lóe lên trong mắt Vương Lâm.
Không biết nếu vừa rồi ta không na di vài lần thì sẽ gặp chuyện gì. Nhưng việc này cũng không cần thử nữa! Thanh Ngưu chân nhân của Đại Hồn Môn cũng tốt, cường giả của tông mông này trong vô số năm qua cũng tốt. Dù là ai, nếu có thể tính ra ta sẽ tới Đại Hồn Môn thu thập hấp thu địa hỏa chủ mạch của môn phái này.
Lại còn ở nơi này chờ ta đều là muốn nói có duyên với ta.
Vương Lâm trầm mặc trong chốc lát. Đột nhiên khuôn mặt hiện lên nụ cười.
Thế cục này phá vỡ rất đơn giản. Nhưng ta sao lại phải phá chứ. Ta sẽ làm trưởng lão của Đại Hồn Môn này. Ta cũng muốn mượn Đại Hồn Môn mà hiểu thêm nhiều điều về Tiên Cương đại lục!
Thân thể Vương Lâm bước từng bước về phía sau. dưới chân lan ra gợn sóng, trong nháy mắt liền hoàn toàn biến mất.
Thiên Sơn, thanh tuyết rơi xuống, giống như vĩnh viễn không biết mệt mỏi. Trong gió tuyết, ánh mặt trời cũng như mang theo màu xanh, mang theo vẻ mượt mà không nói lên lời, phủ khắp thiên địa, giống như nối liền thiên địa vậy.
Trong gió tuyết, Thanh Ngưu chân nhân ngồi khoanh chân, mái tóc bạc trắng trong gió không hề lay động, thậm chí một sợi cũng không bị thổi bay, trông khá kỳ dị.
Phía trước hắn, cây hương đang từ từ hòa tan, chỉ còn lại một chút, không lâu nữa sẽ hoàn toàn biến mất.
Thời gian cứ thế trôi qua.
Ngay trong tích tắc khi cây hương bị hoàn toàn hòa tan, trên Thiên Sơn này có một đám thanh tuyết nhanh chóng ngưng tụ lại, hóa thành một dòng xoáy. Từ bên trong đó. Thân ảnh Vương Lâm bước từng bước ra.
Vào một khắc khi hắn đứng trên đỉnh núi tuyết, cây hương do tuyết tạo thành biến mất.
Ngươi đã trở về!
Thanh Ngưu chân nhân chậm rãi mở hai mắt, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng.
Đây là công pháp Hồn Diễn Đạo.
Tay phải Thanh Ngưu chân nhân giơ lên, chụp vào hư không một cái. Lập tức u quang lóe lên, trên tay hắn xuất hiện một ngọc giản màu tím, lộ ra khí tức tang thương, giống như đã tồn tại từ rất lâu rồi.
Phất tay một cái, Thanh Ngưu chân nhân cũng không hỏi tới lựa chọn của Vương Lâm mà phóng ngọc giản này bay thẳng về phía hắn.
Vương Lâm giơ tay nhận lấy ngọc giản, ngưng thần quan sát, thần sắc bình tĩnh thu ngọc giản lại.