Thần sắc Vương Lâm không hề lộ vẻ ngạc nhiên, cũng không hề biến sắc, giống như đã biết thế nào phía sau cũng truyền tới giọng nói già nua này. Trong tích tắc khi giọng nói này truyền tới, Vương Lâm xoay người, nhìn về phía sau.
Chỉ thấy trên Thiên Sơn, giữa làn tuyết là một lão già mặc đạo bào, mái tóc bạc trắng, khoanh chân ngồi trên mặt đất phủ đầy tuyết, trong gió tuyết đang nhìn mình.
Lão già này giống như đã ở đây rất lâu chờ Vương Lâm, giống như sớm đã biết sau khi Vương Lâm dung nhập thiên địa từ địa hỏa mạch sẽ na di ra nơi này.
Ánh mắt hắn trong suốt, lộ vẻ cơ trí vô tận, nhìn Vương Lâm giống như có thể thấu cả nội tâm của hắn.
Lúc hắn nhìn Vương Lâm, Vương Lâm cũng quan sát lão già này. Đồng tử trong mắt hắn âm thầm co rút lại, nhưng rất nhanh khôi phục bổn tôn. Lão già này theo hắn thấy lộ ra một chút bổn nguyên, hiển nhiên đây không phải là bản thể của hắn mà là một bổn nguyên chân thân!
Đây chính là lần đầu tiên Vương Lâm nhìn thấy bổn nguyên chân thân của người khác!
Thân phận lão già này lúc này đã hoàn toàn rõ ràng!
Vãn bối xin ra mắt Thanh Ngưu chân nhân!
Thần sắc Vương Lâm vẫn bình tĩnh như trước, ôm quyền trầm giọng nói.
Huyễn hóa bổn nguyên chân thân của ngươi ra cho lão phu xem.
Bổn nguyên chân thân của Thanh Ngưu chân nhân nhìn Vương Lâm, chậm rãi mở miệng.
Vương Lâm nhướng mày, mắt trái bùng lên hỏa quang, phía sau lập tức xuất hiện một hư ảnh. Trong nháy mắt hư ảnh đó liền ngưng thật, hóa thành bổn nguyên chân thân, giống hệt Vương Lâm, nhìn về phía chân thân của Thanh Ngưu chân nhân.
Trong tích tắc khi ánh mắt của hai bổn nguyên chân thân chạm nhau, bổn nguyên chân thân của Thanh Ngưu chân nhân bỗng nhiên đứng lên. Một luồng khí tức kinh khủng từ trong chân thân đó lan ra, bao phủ cả Thiên Sơn này, khiến tuyết bị cuốn đi. Cuồng phong gào thét.
Đích thực là bổn nguyên chân thân. Ngươi là người thứ ba lão phu nhìn thấy trong đời. Trừ bản thân có được bổn nguyên chân thân.
Vương Lâm trầm mặc không nói.
Ngươi tên là Vương Lâm sao?
Thanh Ngưu chân nhân đột nhiên hỏi.
Thần sắc Vương Lâm vẫn bình tĩnh như trước, giống như chuyện lão già này biết tên mình cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Phàn San Mộng biết mình thì lão tổ của Đại Hồn Môn biết cũng chẳng có gì là lạ.
Đúng là Vương mỗ!
Vương Lâm thong dong nói.
. Người từ động phủ đi ra.quả nhiên không đơn giản.
Bổn nguyên chân thân của Thanh Ngưu chân nhân than nhẹ một tiếng.
Bổn nguyên chân thân này của tiền bối là do bổn nguyên nào ngưng tụ mà thành?
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, mở miệng hỏi.
Chân thân của Thanh Ngưu chân nhân mỉm cười, đối với câu hỏi của Vương Lâm không hề cảm thấy khó chịu mà cười nói:
Chân thân này của lão phu là hàn bổn nguyên ngưng tụ thành. Là hàn bổn nguyên, không phải là thủy. Ngươi hiểu không?