Cả đoạn đường Phàn San Lộ tiến vào động phủ lớn dưới ngọn núi này không hề bị ngăn trở chút nào, trên đường dù gặp phải một vài đồng môn đang đả tọa ở nơi này nhưng sau khi phát hiện ra Phàn San Lộ cũng đều không cẩn thận xem xét nữa.
Các nàng căn bản không tin rằng người ngoài có thể không coi sư tôn vào đâu mà tiến vào nơi này. Mà Phàn San Lộ ở trong đám đệ tử trung tâm địa vị cao không nói, tỷ tỷ của nàng lại được sư tôn coi trọng, mơ hồ giống như muốn truyền y bát.
Do vậy đối với Phàn San Lộ, các đồng môn hiển nhiên là không dám gây phiền hà, để nàng thuận lợi tiến vào động phủ, tới chỗ sâu nhất trong đó. Gặp một gian thạch thất bị phong bế.
Cửa thạch thất này đỏ đậm, tỏa ra nhiệt độ vô tận, tu sĩ tầm thường một khi tới gần nơi này lập tức máu huyết trong thân thể sẽ giống như bị thiêu đốt, càng không cần phải nói tới chuyện bế quan.
Chuẩn xác mà nói, thạch thất này sinh ra từ địa hỏa chủ mạch, ngồi ở trong đó chẳng khác nào ngồi trên địa hỏa chủ mạch vậy.
Nơi này cũng không phải là chỉ có thể tu hành hỏa bổn nguyên. Dưới hỏa ý chí này, trừ thủy bổn nguyên ra thì tất cả hư thực bổn nguyên đều có thể tu luyện.
Chủ yếu là họ có thể mượn sự đè nén của hỏa ý chí này hình thành áp lực, do đó có thể đạt được hiệu quả như thay đổi thời gian, khiến một ngày tu hành trong này, bởi có áp lực này thường tương đương với nhiều ngày bên ngoài.
Thạch thất này là nơi quý giá nhất trong viêm mạch sơn này, chỉ có đệ tử trung tâm mới có thể đi vào.
Tất cả mọi chuyện trên đường đi Phàn San Lộ đều truyền âm cho Vương Lâm. Giờ phút này đứng bên ngoài thạch thất, Phàn San Lộ giơ tay phải vung về phía trước. Chỉ thấy đại môn đỏ sẫm từ từ mở ra, lộ ra một khe hở đủ một người đi vào. Trong tích tắc khi khe hở mở ra, có một tiếng gầm nhẹ từ trong đại môn điên cuồng truyền ra.
Ngay sau đó, một biển lửa từ trong cái khe này tràn ra, hóa thành một con hỏa long, hướng về phía Phàn San Lộ cắn nuốt.
Ánh mắt Phàn San Lộ lóe lên, trong nháy mắt khi hỏa long tới gần liền mở miệng, phát ra một thanh âm kỳ dị.
Chước!
Thanh âm này vừa vang lên, thân thể hỏa long lập tức run rẩy, sụp đổ trước mắt Phàn San Lộ, hóa thành những tia lửa tản ra bốn phía. Phàn San Lộ không chút do dự. Bước vào bên trong cái khe, trực tiếp đi vào trong thạch thất. Sau khi đi vào xong, đại môn của thạch thất cũng đóng lại.
Trong tích tắc khi thạch thất này xuất hiện biến hóa, ở trong động phủ cao nhất của viêm mạch sơn này, một nữ tử mặc đạo bào trắng, thoạt nhìn chừng ba mươi tuổi đang khoanh chân đột nhiên mở bừng đôi mắt.
Tướng mạo nữ tử này cực kỳ xinh đẹp. Đủ khiến người ta nhìn thấy mà trái tim loạn nhịp, mắt phượng mày ngài, trên trái có lấp lánh ánh sáng như sao, trông rất mê hoặc.
Nàng giống như rất tùy ý đảo mắt về phía trước, thần thức gào thét tràn ngập bên ngoài thạch thất nhưng không xâm nhập vào bên trong, đảo qua một cái liền thu hồi lại.