Đại Hồn Môn nằm giữa một dãy núi, trên một ngọn núi cao chọc trời tràn ngập hào quang màu đỏ, từ xa nhìn lại giống như là một ngọn hỏa diệm sơn đang bùng cháy.
Ở bên ngoài ngọn núi này, thiên địa còn có gợn sóng quanh quân. Bên trong những gợn sóng kia như tồn tại một sức mạnh đến từ linh hồn, mơ hồ hiện ra vô số hồn phách thê lương, phát ra những tiếng gào thét vô thanh.
Đây chính là một trong hai môn phái mạnh nhất trong Thiên Ngưu Châu. Đại Hồn Môn!
Trên Thiên Sơn tuyết đang rơi, từng bông tuyết rơi lên người, lên tóc Vương Lâm. Trên mặt đất, hắn vẫn đứng ở trong tuyết, nhìn về phía xa xa, không hề nhúc nhích.
Trong mắt hắn, đỉnh núi của Đại Hồn Môn kia cũng không phải là quá xa, nhưng trên thực tế thì cho dù là phi hành thông thường cũng phải mất mấy ngày mới có thể tới được. Sở dĩ xuất hiện cảm giác như vậy ngoài vì độ cao của Thiên Sơn, còn vì những gợn sóng từ Đại Hồn Môn kia lan ra, tạo nên sự sai lệch về thị giác.
Hồi lâu sau, Vương Lâm nhắm hai mắt lại, thần thức của hắn chậm rãi tản ra. Dần dần hắn cảm nhận được ở bên dưới dãy núi ở chỗ của Đại Hồn Môn có địa hỏa chủ mạch của toàn bộ Thiên Ngưu Châu. Mạch này chia ra vô số chỉ mạch, ở sâu trong lòng đất trải dài khắp toàn bộ Thiên Ngưu Châu.
Trên chủ mạch này còn tồn tại một hỏa ý chí kinh người. Ý chí này không cho phép bất cứ một sự xâm phạm nào, duy chỉ có ở trên đỉnh núi của Đại Hồn Môn thì ý chí này mới suy yếu hơn phân nửa.
Ở bên dưới chân núi của Đại Hồn Môn, chủ mạch này từ trong lòng đất còn lộ ra ở trên mặt đất. Có thể nói đỉnh núi là sơn môn của Đại Hồn Môn kia nói một cách chính xác là do địa hỏa chủ mạch lộ ra trên mặt đất biến thành.
Hết thảy chuyện này đều không phải do thần thông của con người tạo thành, mà do thiên địa tự nhiên biến hóa ra. Chỉ có thể nói sơn môn mà Đại Hồn Môn lựa chọn rất là xảo diệu.
Ở bên trong Đại Hồn Môn còn có sức sống vô biên bao phủ, Vương Lâm ở bên ngoài nhìn qua một lượt, bên trong dãy núi dài vô biên vô hạn này có không dưới mười vạn tu sĩ tồn tại.
Mười vạn tu sĩ, số lượng rất đông đảo, nhưng lại ấn thế ở bên trong dãy núi này, không nhìn thấy bộ dạng.
Ở bên trong dãy núi kia còn có rất nhiều đạo khí tức bổn nguyên cực kỳ hùng mạnh, đại biểu cho những bậc toàn năng đã đạt tới bước thứ ba.
Đại Hồn Môn trên Tiên Cương đại lục quả thực là rất hùng mạnh. Chỉ cần sức mạnh của một tông phái này cũng đủ để càn quét động phủ giới.
Vương Lâm thần sắc bình tĩnh, trong mắt lộ ra vẻ âm trầm.
Nếu không vì chuyện chân thân của hỏa bổn nguyên, thì Vương Lâm sẽ không tới trêu chọc những thế lực lớn như vậy. Nhưng hôm nay địa hỏa chủ mạch ở bên dưới Đại Hồn Môn đối với Vương Lâm cực kỳ quan trọng, cho dù là nhổ răng cọp. Vương Lâm cũng phải liều một phen.
Trong những ngày qua. Hắn đã hấp thụ không ít từ mạch, dần dần hỏa bổn nguyên trong cơ thể đã đạt tới mức độ bão hòa nhất định, không còn có tác dụng đối với chân thân nữa.