Trán Đỗ Thanh toát mồ hôi lạnh, ngơ ngác nhìn về phía hậu sơn. Thần thức của Vương Lâm đã lượn quanh ở đó suốt bảy tháng trong khoảnh khắc vừa rồi đột nhiên biến mất.
Sự biến mất này không phải là thu hồi, mà là thật sự tiêu tan không còn, giống như là đã dung hợp với thiên địa.
Biến hóa này quá mức đột ngột, Đỗ Thanh kia hoàn toàn không thể tượng tượng nổi. Thậm chí ngay cả chuẩn bị một chút tâm lý cũng không có, gần như ngay khi hắn đang thoải mái cười nói liền đột nhiên phát sinh.
Sau khi thừ người ra một lúc, thân thể Đỗ Thanh nhoáng lên một cái, trực tiếp xông ra khỏi chỗ đó, tản thần thức ra, lao thẳng tới động phủ ở hậu sơn. Ngay khi quét qua động phủ này, thân thể Đỗ Thanh run lên kịch liệt.
Không có, không có!
Vương Lâm đã khoanh chân ngồi bên trong động phủ suốt bảy tháng đã biến mất.
Vương Lâm biến mất Đỗ Thanh không phát hiện ra được chút nào, có thể nói trong mắt hắn. Vương Lâm giống như là đã bốc hơi.
Không thể nào . Sao lại có thể như vậy Lúc này Đỗ Thanh đứng trên đỉnh núi ở hậu sơn, dưới chân là một đám cỏ xanh. Hắn thừ người ra, trong lúc thì thào hai mắt hắn co rút lại, không cam lòng, lại một lần nửa tản thần thức ra lượn quanh bốn phía.
Hết lần này tới lần khác, hắn vẫn không phát hiện ra một chút dấu vết nào của thần thức Vương Lâm.
Không thể nào, thần thức của hắn không thể dung nhập vào trong thiên địa. Chuyện này chưa bao giờ có, chỉ có lão quái lên tới đỉnh của Không Kiếp mới có thể làm được. Hắn.
. không thể nào làm được!
Sắc mặt Đỗ Thanh tái nhợt, vẻ hoảng sợ trong mắt cực kỳ nồng đậm. Đột nhiên hắn cảm thấy bảy tháng qua chính mình như là đang nằm mơ.
Ngươi tìm ta sao!
Ngay lúc Đỗ Thanh làm thế nào cũng không tìm được Vương Lâm, thậm chí trong lòng không thể tiếp nhận một chuyện như vậy, thì một thanh âm bình tĩnh đột nhiên vang lên sau lưng hắn.
Thân thể Đỗ Thanh bỗng nhiên run lên, hắn xoay mạnh người lại, đồng tử trong hai mắt trực tiếp co rụt lại. Hắn nhìn thấy ở phía sau mình là Vương Lâm toàn thân mặc áo trắng, thần sắc ung dung, đứng ở nơi đó không có một chút chật vật nào.
Ở phía sau Vương Lâm như có những gợn sóng quanh quẩn, như ẩn như hiện rất nhanh khó có thể nhìn thấy.
Ngươi… ngươi… Đỗ Thanh theo tiềm thức lùi lại vài bước. Sự xuất hiện của Vương Lâm quá mức đột ngột, quá mức quỷ dị. Thậm chí nếu vừa rồi đối phương ra tay, thì rất có khả năng hắn sẽ bị trọng thương.
Ở trên người Vương Lâm còn lan ra một luồng thiên địa hàn khí. Luồng hàn khí này bị khí tức của Thương Long Tông xông tới. Liền chậm rãi tiêu tan, nhưng lại khiến cho Đỗ Thanh cảm thấy giống như là bị một cơn gió lạnh ập vào mặt.
Vẻ kinh hãi và chấn động trong mắt hóa thành một sự sợ hãi, khiến cho Vương Lâm lúc này ở trong mắt Đỗ Thanh đã biến thành vô cùng thần bí và đáng sợ.
Không có gì! Đệ tử tông môn phần lớn đã trở về rồi, cũng tìm được không ít tử mạch(l) còn phong ấn thu được một ít phân chi.