Trong cuộc đời của Đỗ mỗ mới chỉ đi qua Vân Đào Châu. Khang Dương Châu và Trung Thần Châu, phạm vi chỉ bằng nửa Đông Châu. Trong tam châu này không có lôi mạch.
Việc này ta thật sự không biết. nhưng tại hạ có thể thay mặt ngươi hỏi thăm. Có lẽ trong Đại Hồn Môn có vài người sẽ biết. Dù sao thì Đại Hồn Môn cũng nằm trong cửu tông thập tam môn, đệ tử trong đó ra ngoài rèn luyện thường thường báo cáo toàn bộ về cho tông phái. Đây cũng là một bộ phận trong việc rèn luyện của họ.
Đỗ Thanh lắc đầu. Tiên Cương đại lục vô biên vô hạn, chỉ riêng Đông Châu cũng rất ít người có thể đi qua hết. Cả đời hắn cũng chỉ đi qua tổng cộng bốn châu đã coi như bất phàm rồi.
Vương Lâm hơi gật đầu, trong mắt hiện lên vẻ trầm tư. Hắn nhìn Đỗ Thanh, giống như tùy ý mở miệng.
Đông Lâm Tông ở châu nào?
Đông Lâm Tông?
Thần sắc Đỗ Thanh sững lại, trầm mặc một chút liền chậm rãi nói.
Đông Lâm Tông cũng nằm trong cửu tông thập tam môn, ở hướng bắc Đông Châu, nằm trong Đại Thánh Châu. Nghe đồn tông phái này cực kỳ thần bí, có rất ít đệ tử xuất ngoại.
Vương Lâm sau khi hỏi vài câu xong liền lộ vẻ mệt mỏi. Đỗ Thanh là hạng cáo già, làm sao không hiểu ý, vội vàng đứng dậy cáo lui. Trước khi đi hắn còn hứa hẹn rất chắc chắn.
Đạo hữu yên tâm. Lão phu sẽ phát động lực lượng toàn bộ tông môn, tìm kiếm vị trí địa hỏa mạch. Nếu có thể ta sẽ tự mình lấy hồn phách của chúng, đưa đệ tử tông môn dâng lên cho đạo hữu.
Đỗ Thanh sau khi rời đi liền làm theo lời nói của hắn đối với Vương Lâm, hạ lệnh trong toàn tông mông, trong thời gian ngắn để ba đại trưởng lão cầm đầu mang theo đệ tử Thương Long Tông hướng về ba hướng khác nhau rời đi.
Còn cả trưởng lão bị biến thành khôi lỗi, phong ấn coi như trừng phạt cũng được Đỗ Thanh thả ra, cho cơ hội ra ngoài lập công chuộc tội, tìm kiếm vị trí địa hỏa mạch.
Vương Lâm một mình ngồi khoanh chân trong động phủ xa hoa. Được ánh sáng của dạ minh châu bao phủ, bên ngoài cơ thể như có một tầng sương mù, trông không chân thật.
Hai mắt hắn lộ vẻ trầm tư, trong đầu nhớ lại những lời nói của Đỗ Thanh.
Lôi bổn nguyên cũng cần ngưng tụ bổn nguyên chân thân mới được. Không thể đặt toàn bộ hy vọng vào Đông Lâm Trì. dù sao thì đó chỉ là ký ức của Thất Thải Tiên Tôn Tô Đạo, có lẽ phóng đại không ít.
Lôi bổn nguyên nếu muốn ngưng tụ chân thân thì cần lực lượng lôi đình cực kỳ mênh mông. Trên Tiên Cương đại lục này đã có địa hỏa mạch thì chắc chắn cũng có lôi mạch.
Nhưng lúc này chuyện trọng yếu nhất là cần phải ngưng tụ tiếp hỏa bổn nguyên chân thân.
Nếu không có lẽ đích thân ta phải tới Đại Hồn Môn một chuyến.
Vương Lâm hơi nhíu mày. Theo hắn thấy, Đại Hồn Môn giống như một con quái vật khổng lồ, rất khó rung chuyển.
Đỗ Thanh nói lão tổ Đại Hồn Môn tu vi sâu không thể lường được, không ngờ cũng ngưng tụ được bổn nguyên chân thân.