Nhìn xa xa đã không còn bóng dáng Vương Lâm và Văn Vương, vẻ mặt Đỗ Thanh đầy đau khổ, hận không thể tự tát cho mình một cái, đè nén sự hoảng sợ trong nội tâm, triển khai toàn bộ tốc độ, vội vàng đuổi theo.
Ôi, người này Pháp Bảo rất nhiều, bổn nguyên cũng lắm. ngay cả mãnh thú cũng không ít. rõ ràng là bối cảnh rất thâm sâu, còn có thể ngưng tụ ra bổn nguyên chân thân cực hiếm thấy. Trêu chọc không được, lại càng không thể so đo với hắn.
Đỗ Thanh không ngừng tự an ủi bản thân, còn có chút cảm giác tủi thân.
Con bà nó, làm sao mà lão tử lại nghèo như vậy. Thật sự là. Không thể so sánh mà!
Đỗ Thanh càng nghĩ càng khó chịu, bay một hồi lâu vẫn không thấy thân ảnh Vương Lâm ở phía trước.
Người này là một thiên tài, giống như đệ tử chân truyền của một đại tông phái, ta không thể so nỗi. nhưng tất cả mọi thứ của Đỗ Thanh ta, tu vi cũng vậy. Pháp Bảo cũng thế hầu hết đều dựa vào bản thân mình mà có. Tuy rằng so với hắn không nhiều nhưng tất cả mọi thứ của người này ta dám chắc đều là do Đại Thiên Tôn ban cho, hừ. Hắn tốt số mà thôi.
Đỗ Thanh nghĩ tới đây thì tâm lý đã thăng bằng lại.
Nếu hắn biết thân phận và lai lịch của Vương Lâm, biết được sự gian nan trong hai ngàn năm tu đạo của Vương Lâm thì sợ rằng đầu óc không còn có thể thăng bằng chút nào. Bởi vì dù là hắn, nếu sinh ra trong động phủ giới, cho hắn thời gian hai ngàn năm, cho hắn vận khí của Tham Lang thì sợ rằng cũng không thể như Vương Lâm, rời khỏi động phủ giới!
Thời gian chậm rãi trôi qua, chớp mắt đã qua nửa tháng. Trong nửa tháng này Vương Lâm dừng lại mấy lần đợi Đỗ Thanh đuổi kịp. Bay liên tục nửa tháng, tinh thần Văn Vương vẫn phấn chấn, không uể oải chút nào. Văn Vương sau khi tiến hóa, tốc độ đã cực kỳ kinh khủng, thậm chí ngay cả Đỗ Thanh cũng không thể đuổi kịp.
Mà nó trong lúc phi hành còn có thể hấp thu khí tức của Tiên Cương đại lục, thân thể giống như tu sĩ có thể tự thổ nạp. Do đó tốc độ của nó càng lúc càng nhanh, so với tự thân Vương Lâm bay đi phải nhanh hơn không biết mấy lần.
Đỗ Thanh ở phía sau thần sắc hơi chật vật. Thời gian nửa tháng này không ngừng nghi bay đi, mỗi khi thấy Vương Lâm và mãnh thú khiến hắn kinh khủng kia không biết đã đợi hắn ở phía trước bao lâu thì hắn đều buồn bực không thôi.
Ánh mắt hắn nhìn Văn Thú càng mang theo vẻ không thể tin nổi. Cả đời này hắn đã gặp không ít mãnh thú nhưng những con có được tốc độ này không nhiều lắm.
Ôi, lúc trước hắn không xuất ra kim ấn rõ là hại người ta mà. Hiện giờ có thể thấy rõ là không phải hắn không biết ta đuổi theo mà là còn cố tình để ta đuổi theo. người này thật là âm hiểm!
Đỗ Thanh cười khổ.
Lại qua mấy ngày, khi Đỗ Thanh cảm thấy mệt mỏi vô cùng thì Thương Long Tông đã hiện ra xa xa trong tầm mắt.