- Có kim ấn của ta, dù là ở Tiên Tộc hắn cũng không ngại gì. nếu đã tới rồi thì trước hết tạm thời không cần phải gấp gáp. rèn luyện một phen đối với hắn tương lai lại càng vô hạn!
Huyền La hơi trầm ngâm, không đứng dậy đi tới Tiên Tộc. Dù sao thân phận của hắn, nếu tới Tiên Tộc nhiều lần nhất định sẽ có nhiều rắc rối.
Cũng giống như mấy Đại Thiên Tôn của Tiên Tộc, nếu thường xuyên tới Cổ Quốc thì nhất định sẽ bị đuổi đi, thậm chí bị liên thủ vây công.
Hành trình lần trước Huyền La dù rời đi nhưng vẫn có chút thương thế, cho nên phải bế quan. Mà hắn lựa chọn bế quan cũng có một nguyên nhân khác, đó là vẫn còn tiếc nuối vì không đợi được Vương Lâm.
Hôm nay tiếc nuối trong tâm đã không còn, thương thế của hắn cũng không đáng lo nữa.
Đồ nhi Vương Lâm, Tiên Cương đại lục là nhà của ngươi. Đạo Cổ nhất mạch là cố hương của ngươi. Vi sư ở nơi này chờ ngươi trở về.
Khuôn mặt Huyền La lộ nụ cười hiền lành, chậm rãi nhắm mắt lại, đắm chìm vào trong thổ nạp.
Trong Thiên Ngưu Châu, Đỗ Thanh hộ pháp, Vương Lâm khoanh chân ngồi bên cạnh hỏa cầu, hai tay không ngừng bắt quyết. Từng đạo ấn ký đánh ra, dung nhập vào trong hỏa cầu, khiến cho Chu Tước trong hỏa cầu càng rõ ràng, tiếng kêu càng vang vọng.
Bổn nguyên chân thân, ngưng!
Sau mấy canh giờ, Chu Tước bay lượn trong hỏa cầu càng lúc càng nhanh. Ý chí trong hỏa cầu lan ra càng thêm rõ ràng, trong tích tắc Vương Lâm mở bừng hai mắt, quát khẽ một tiếng!
Tiếng quát khẽ này rơi vào trong tai Đỗ Thanh giống như tiếng sấm sét ầm ầm, khiến hắn đang ngồi khoanh chân phải đứng vọt dậy, vẻ hoảng sợ trong mắt càng dày. Đã tới mức không thể hình dung được.
Đúng là chân thân! Hắn đúng là ngưng tụ bổn nguyên chân thân!
Trong nháy mắt khi lời nói của Vương Lâm thốt ra, hỏa cầu một trượng kia ầm ầm nổ tung. Chỉ thấy Chu Tước đang xoay tròn bên trong đột nhiên sững lại, đồng thời lông Chu Tước bốc cháy, hồng mang lóe lên, mơ hồ hóa thành một hình người.
Dường như chân thân đang chậm rãi ngưng tụ lại!
Cảnh tượng này Đỗ Thanh tận mắt được chứng kiến. Hai mắt hắn mở to, thần sắc thừ ra. Đây là lần đầu tiên hắn tận mắt thấy bổn nguyên chân thân ngưng tụ. Cảnh tượng này đã đủ để cho hắn cơ duyên lớn lao, thậm chí đã mở ra một con đường sáng cho hắn tu luyện sau này.
Con đường này vốn mơ hồ nhưng giờ phút này đã trở nên hoàn toàn rõ ràng.
Chân thân! Đây là chân thân! Ta thấy được quá trình này, loại chuyện này cực kỳ hiếm có người có thể chứng kiến nhưng Đỗ Thanh ta lại thấy được!
Thần sắc Đỗ Thanh lộ vẻ kích động. Tu vi của hắn còn chưa tới Không Kiếp sơ kỳ, vẫn còn ở trong bảy lần Huyền Kiếp. Đối với lần Huyền Kiếp thứ tám, thứ chín hắn không dám vượt qua. Hắn không nắm chắc có thể vượt qua nổi hay không. Nhưng cảnh tượng lúc đối với biến hóa của bổn nguyên lại có sự trợ giúp rất lớn!