Kim ấn này không ngờ lại có hiệu quả như vậy Trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên tinh quang, há miệng hướng ra phía ngoài hút một hơi, lập tức kim ấn kia hóa thành một đạo kim quang biến mất trên khuôn mặt của Vương Lâm hiện ra ở trên quả cầu lửa. Sau khi kim ấn biến mất, kim quang cũng tiêu tan khỏi thiên địa.
Không tiễn!
Vương Lâm thu lấy kim ấn xong, chậm rãi mở miệng.
Cho tới khi kim ấn kia biến mất, Đỗ Thanh mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lùi lại vài bước, muốn nhanh chóng rời khỏi. Dọc đường hắn truy kích, mấy lần bị đối phương khiến cho chấn động, cuối cùng còn bị khí tức Đại Thiên Tôn ở trên kim ấn kia làm cho kinh hãi, lúc này đã bỏ qua tất cả những ý niệm chém giết trong đầu. Hận là không thể lập tức rời khỏi.
Đúng là lừa đảo! Ngươi thật sự là tên lừa đảo!
Đỗ Thanh rất buồn bực, sau khi lùi lại trăm trượng, đột nhiên thần sắc khẽ động, dừng chân lại nhìn lướt qua Vương Lâm đang bị quả cầu lửa bao bọc.
Người này tu vi cực kỳ cao thâm, còn có được Pháp Bảo do Đại Thiên Tôn ban tặng, nhân vật như vậy nếu ta có thể gặp được thì đó cũng là cơ duyên của ta! Ta đã là con chó cùng đường, nếu có thể thông qua hắn mà có được sự chỉ điểm của Đại Thiên Tôn kia, thì tu vi chắc chắn sẽ gia tăng!
Hơn nữa một khi theo hắn, trong bối cảnh như vậy, ta sẽ không còn phải kiêng kị Đại Hồn Môn nữa, không bao giờ còn phải đem tất cả những bảo bối tốt trước tiên đưa tới Đại Hồn Môn nữa!
Nghĩ tới đây. Đỗ Thanh tự nhiên hết buồn bực, thần sắc lộ ra vẻ hưng phấn và kích động.
Không sai, nếu như vậy, thì đây đúng là một cơ hội mà vô số tu sĩ đang mơ để có được. Nếu những tông phái khác ở Thiên Ngưu Châu này biết được người này có Pháp Bảo do một Đại Thiên Tôn ban cho, thì nhất định sẽ nổi điên lên, lập tức sẽ đưa hắn về tôn làm thượng khách. Thỏa mãn tất cả những yêu cầu của hắn. Đúng là ông trời có mắt mà, cơ may của Đỗ Thanh ta đã tới, hiện giờ rất có khả năng chỉ có một mình ta biết được thân phận của hắn, quyết không thể để cho những người khác biết được, cơ may này chỉ có thể thuộc về một mình ta. Chỉ là không biết đứng sau hắn là Đại Thiên Tôn nào Bất kế là người nào cũng không đều không sao cả!
Thân thể bằng gỗ của Đỗ Thanh vốn không có trái tim, nhưng lúc này hắn mơ hồ nghe thấy dường như có tiếng tim mình đập lên dồn dập.
Ha ha, cơ may trời ban, đây đúng là cơ may trời ban.
Hai mắt Đỗ Thanh lóe sáng, quắc mắt nhìn Vương Lâm ở bên trong quả cầu lửa, sau khi hít một hơi thật sâu liền chắp tay, trên mặt nở nụ cười.
Hiểu lầm, đạo hữu hiểu lầm rồi, việc này là một việc hiểu lầm. Ta đã sớm có cảm giác Thương Long Tông đã quá mức hủ bại. Đang muốn ra tay hủy diệt để tu bổ lại. Đúng lúc đạo hữu lại ra tay giúp cho một việc bề bộn, việc này Đỗ mỗ vạn phần cảm kích nên mới muốn đuổi theo, thực ra là muốn tự mình cảm tạ.
Đỗ Thanh ăn nói ba hoa, hai mắt không chớp một chút nào.
Ồ!
Vương Lâm quét mắt nhìn Đỗ Thanh một cái, mỉm cười, dường như đã nhìn thấu tâm tư của Đỗ Thanh.