Đỗ Thanh tu đạo đã nhiều năm, kinh nghiệm rất nhiều. Mà bởi thân thể khôi lỗi này nên hắn đã nhìn thấy đủ chuyện kỳ dị nên rất ít khi có chuyện khiến hắn phải hoảng sợ.
Nhưng tu sĩ tóc bạc trước mặt này lại khiến Đỗ Thanh hai ba lần rung động, cảm thấy da đầu tê dại.
Đầu tiên là nhìn thấy cảnh địa hỏa mạch khô héo, rồi sau đó đuổi theo lại thấy pháp thuật của Thế Giới Tông, Đông Lâm Tông và Tùng Vân Đạo.
Tất cả đều khiến Đỗ Thanh không thể đoán ra thân phận và lai lịch của Vương Lâm. Tấm màn thần bí trên người đối phương vừa bị gỡ bỏ thì lại xuất hiện vô số tầng khác.
Hắn thật sự muốn học trộm được thì cũng phải bái nhập toàn bộ những tông phái này, thế nên mới có thể học được những pháp thuật không truyền ra bên ngoài này! Hoặc là bổi cảnh của hắn phải rất sâu. Mới có thể đạt được thần thông của các tông phái này.
Sắc mặt Đỗ Thanh tái nhợt, liên tục lui lại phía sau, ý niệm trong đầu nhanh chóng xoay chuyện, hiện lên vô số suy đoán.
Nếu là trường hợp đầu thì người này rất giảo hoạt đa đoan, am hiểu ẩn dấu, tu vi nhất định không phải như biểu hiện lúc này, tất nhiên còn không ít hậu chiêu. người như vậy tuy khó chơi nhưng giết hắn thì không có hậu họa gì. nhưng nếu người này lại là.
Đồng tử trong mắt Đỗ Thanh co rụt lại.
Nếu là trường hợp sau thì người này quyết không thể trêu chọc! Có thể khiến Đông Lâm Tông, Thế Giới Tông dâng lên công pháp vốn đã khó khăn, nhưng so với việc khiến Tùng Vân Đạo trong tam đại đạo môn được tiên hoàng khâm điểm truyền thụ Phần Giới Cổ Tán thì. quá kinh khủng rồi. Bối cảnh tới mức nào mới có thể làm được điều này.
Đỗ Thanh nhớ tới một suy đoán, lập tức sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Thần sắc hoảng sợ của Đỗ Thanh dù bị ẩn dấu nhưng Vương Lâm vẫn nhận ra một chút. Hắn đứng trên đầu long hồn, hấp thu lực lượng hỏa diễm còn cần một chút thời gian nữa. Trong lúc này tuy hắn không sợ quấy rầy nhưng nếu có thể tĩnh tâm hấp thu thì hiển nhiên hiệu quả tốt hơn nhiềuế Vốn tưởng phải triển khai ác chiến với Đỗ Thanh một hồi, nhưng lúc này xem ra cũng không cần làm cho vấn đề kịch liệt lắm, có thể khiến Đỗ Thanh tự bỏ đi.
Ngươi có muốn giao thủ với Vương mỗ không.
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, đứng trên đỉnh đầu hỏa long, vừa hấp thu bổn nguyên của địa hỏa vừa chậm rãi mở miệng.
Giọng nói của hắn vang vọng, tràn đầy vẻ uy nghiêm.
Loại khả năng thứ hai không lớn. Người này có lẽ chỉ biết thuật của tam tông này, thi triển ra trước mặt ta có lẽ muốn hù dọa ta lui bước! hắn đây đã là cực hạn của hắn!
Đỗ Thanh tu đạo đã nhiều năm, sao có thể dễ dàng thay đổi ý định. Giờ phút này nghe Vương Lâm nói như vậy, lập tức thét lên một tiếng.
Thân thể hắn nhoáng lên, lao thẳng về phía Vương Lâm, toàn thân vặn vẹo, bắt ngờ lộ ra thân thể khôi lỗi gỗ. Một ngọn lửa bùng lên từ trong thân thể hắn. Bao phủ toàn thân.