Dị biến của địa hỏa mạch nơi này nhất định sẽ khiến người khác chú ý. Lúc này ta không tiện ở lại đây nữa.
Vương Lâm trầm ngâm đứng dậy, tay áo vung lên, thanh trừ toàn bộ cấm chế trong động phủ này.
Vương Lâm không muốn lưu lại bất cứ đầu mối nào để người khác tìm được mình, nhất là chuyện hắn am hiểu cấm chế. Đây là một đại lục xa lạ, nhiều thêm một chút thần bí, chẳng khác nào thêm một chút khả năng bảo vệ mình.
Cấm chế tiêu tán, vô tung vô ảnh, dù là có người nhìn ra được thì cũng rất có khả năng biết được là do Pháp Bảo hay do thi triển ra. Nhất là trong cái phất tay này của Vương Lâm, ngọn lửa gào thét bùng lên đốt cháy cả động phủ này sâu tới một trượng, do đó không còn chút dấu vết nào nữa.
Làm xong mọi chuyện, Vương Lâm nhoáng một cái liền ra khỏi động phủ, đứng trong thiên địa. Lúc này trời đã sáng, ngàn dặm không mây, bầu trời xanh thăm đầy nắng rực rỡ.
Hít thở khí tức của Tiên Cương đại lục, Vương Lâm bước nhanh về phía xa.
Tốc độ của hắn cực nhanh, trong nháy mắt đã biến thành một đạo cầu vồng ở phía cuối thiên địa. Tốc độ phi hành của hắn so với trước kia còn nhanh hơn một chút, lúc này toàn lực phi hành, trong nháy mắt đã bay xa ngàn dặm.
Ba ngày sau khi Vương Lâm rời đi. Trên bầu trời của vùng núi này có hàng loạt đạo cầu vồng gào thét lao tới. Hiện ra trước mắt mọi người chính là lão tổ Thương Long Tông Đỗ Thanh. Thần sắc hắn âm trầm, nhìn chằm chằm vào vùng núi này, tay phải hướng về phía ngọn núi nhấn một cái.
Lập tức thiên địa ầm vang. Chỉ thấy trên mặt đất đột nhiên hiện ra một cánh tay bằng gỗ to tới trăm trượng. Cánh tay này từ dưới đất chui lên, mang theo ngọn lửa, ầm ầm giáng một quyền vào ngọn núi.
Tiếng chấn động kinh thiên vang lên. Ngọn núi này run rẩy sụp đổ, hóa thành vô số mảnh vụn bị cuốn đi bốn phương tám hướng.
Ba ngày trước địa hỏa ở nơi này phát sinh dị biến, hiển nhiên đây chính là chỗ ân thân của tu sĩ họ Vương kia! Ghê tởm, ta đã triển khai toàn bộ tốc độ mà vẫn chậm.
Ánh mắt Đỗ Thanh lộ sát khí, trầm mặc phất tay.
Lại tản ra đi, tiếp tục tìm kiếm. Ta cũng không tin là hắn có thể chạy khỏi Thiên Ngưu Châu!
Đỗ Thanh hít sâu một hơi, nắm chặt bàn tay.
Người này nếu trốn thì rất khó tìm. xem ra phải nhờ Đại Hồn Môn trợ giúp một phen rồi.
Vương Lâm căn bản không muốn cố tình tránh né đối phương. Hắn nếu thật sự muốn né tránh thì chỉ cần tùy ý tìm một ngọn núi mà đắm chìm trong đó. qua mười năm tám năm lại đi ra, hiển nhiên không còn vấn đề gì.
Hắn sở dĩ rời đi, nguyên nhân chủ yếu là hắn phát hiện ra vật đại bổ khiến hỏa bổn nguyên của mình lớn mạnh!
Giờ phút này lao đi trong không trung, thần thức Vương Lâm tản ra. Bao phủ mặt đất phía dưới, ánh mắt bừng sáng, lộ vẻ hưng phấn.
Thiên Ngưu Châu ngày này nhiều phân chi địa hỏa, xem ra không ít hơn ngàn nhánh. Nếu ta có thể hấp thu toàn bộ, thậm chí có thể hấp thu một chủ mạch thì hỏa bổn nguyên của ta. Không biết có thể đạt tới mức như ở Đông Lâm Trì kia, ngưng tụ ra bổn nguyên chân thân hay không?