Vương Lâm vuốt nhẹ mi tâm, cảm thấy vô cùng đau đầu.
Trong lúc Vương Lâm đang không ngừng do dự. Trong Thiên Ngưu Châu. Thương Long Tông bị một tu sĩ thần bí họ Vương dẫn động địa hỏa thiêu đốt, chia cắt mạch hồn, quét ngang mấy vạn tu sĩ, còn làm trọng thương tứ đại trưởng lão của Thương Long Tông, phá hủy thân thể của ba người, bắt đi một người, giống như là một cơn cuồng phong quét qua.
Thương Long Tông tức giận phái các đệ tử điên cuồng truy tìm càng làm cho chuyện này trở thành chuyện bị đám tiểu. Phần lớn các tông phái đều không ưa Thương Long Tông này. nhưng vì e ngại tu vi của Đỗ Thanh, e ngại Đại Hồn Môn đứng sau, nên thủy chung đều nhường nhịn.
Ngày hôm nay thấy Thương Long Tông tổn thất lớn như vậy, lại còn có mấy ngàn môn nhân bị giết, tứ đại trưởng lão bị trọng thương nên họ không khỏi âm thầm đắc ý, còn về chuyện phối hợp tìm kiếm người thần bí kia thì cũng chỉ làm qua loa cho xong.
Nhưng cũng có một vài tông môn toàn lực phối hợp. Hết sức tìm kiếm nơi ẩn thân của Vương Lâm.
Thiên Ngưu Châu rất lớn, cho dù tin tức chấn động như thế này tuy cũng truyền ra trong một phạm vi nhất định, nhưng không lan truyền quá rộng rãi, chỉ ở trong một khu vực mà thôi.
Về phần những môn phái lớn như Quy Nhất Tông, Đại Hồn Tông thì rất ít chú ý đến những chuyện như thế này.
Nháy mắt đã qua vài ngày, nhưng không tìm được một manh mối nào, lửa giận của lão tổ Thương Long Tông là Đỗ Thanh lại càng bốc thêm. Hắn tự mình đi ra ngoài, tản thần thức quét khắp bốn phía, nhưng cũng không có phát hiện gì. Dù sao Thiên Ngưu Châu cũng quá rộng lớn, nếu muốn tìm một người đang ẩn nấp thì khó khăn không khác gì mò kim đáy bể!
Ngọn núi chỗ của Vương Lâm cũng bị thần thức của đệ tử Thương Long Tông quét qua, nhưng vì khoảng cách quá xa, cấm chế của Vương Lâm lại quá bất phàm, nên không phát hiện ra được một manh mối gì.
Trừ phi lão tổ kia tự mình đến xem xét, nếu không người ngoài sẽ không thể nhìn ra. Chỉ là mặc dù Đỗ Thanh kia phẫn nộ, nhưng lại không biết vị trí cụ thể, khả năng đích thân lão tới xem xét sẽ không quá lớn.
Thời gian trôi qua. Sự tìm kiếm của Thương Long Tông chẳng những không hề giảm bớt. Mà ngược lại càng ráo riết hơn.
Nhưng tất cả những chuyện này cũng không phát hiện ra Vương Lâm đang suy nghĩ về chuyện làm thế nào để mở ra Không Gian trữ vật lấy Pháp Bảo.
Trong thời gian một tháng, chẳng những Vương Lâm suy nghĩ về vấn đề mở Không Gian trữ vật, mà còn hấp thụ thổ nạp tiên khí của Tiên Cương đại lục, đồng thời với việc nuôi dưỡng toàn thân, còn tìm kiếm sự khác nhau giữa bổn nguyên của mình và bổn nguyên ở nơi này.
Dần dần hắn đã hiểu ra một chút. Hư bổn nguyên thì không có gì đáng ngại, bất luận là trong động phủ giới hay ở Tiên Cương đại lục cũng không có gì thay đổi. Dù sao hư bổn nguyên là do Vương Lâm cảm ngộ Ý Cảnh mà biến thành, là bổn nguyên do chính hắn sinh ra.
Nhưng thực bổn nguyên như hỏa bổn nguyên lại có chút khác biệt.