Theo ánh mắt của thanh niên kia, nam tử trung niên này lập tức nhìn lại. Trong nháy mắt khi hắn nhìn thấy cột lửa đang cuồn cuộn thiêu đốt bên trong trận pháp của động phủ, đồng tử trong mắt hắn liền co rút lại.
Hắn cũng là người nắm giữ bổn nguyên, tu vi đã đạt tới Không Linh hậu kỳ, vị trí ở Thương Long Tông một người trên vạn người, dù là đặt trong Thiên Ngưu Châu cũng thuộc nhóm những cường giả đứng đầu.
Trong tích tắc khi hắn nhìn vào cột lửa kia, hắn mơ hồ có thể thấy bên trong đó có một người đang ngồi khoanh chân, toàn thân được ngọn lửa bao phủ. Thân ảnh đó phía sau lưng còn mang theo một cái quan tài. Một luồng khí tức khiến nam tử trung niên này chấn động tâm thần như ẩn như hiện khuếch tán ra.
Đây đâu phải là thi thể gì chứ!
Thần sắc nam tử trung niên âm trầm, hung hăng trừng mắt nhìn Khang Nhân đang sợ ngây ra ở kia, hừ một tiếng liền từng bước tiến vào trong ngọn lửa.
Hắn tự cho là tu vi cao thâm, nhưng lại thấy khí tức từ trên người kẻ đang ngồi khoanh chân kia quá mức cường đại, cho nên lúc này mới cất bước đi thẳng vào bên trong ngọn lửa.
Cự ly của hắn và ngọn lửa vốn không xa, giờ phút này từng bước bước tới liền tiến sát tới ngọn lửa. Giọt nước bao bên ngoài cơ thể hắn vừa đụng vào ngọn lửa liền phát ra tiếng xèo xèo. Những ngọn lửa chạm vào nó liền tránh sang một bên, giống như mở đường cho nam tử trung niên này vậy.
Người phương nào dám cả gan tiến vào trong Thương Long Tông ta. Không luyện ngươi thành khôi lỗi thì chúng ta hẳn sẽ bị tu sĩ Thiên Ngưu Châu chê cười rồi!
Nam tử trung niên lại tiến thêm bước nữa, thân thể bước vào trong ngọn lửa. ngọn lửa nọ cuồn cuộn ầm vang nhưng không thể nào phá vỡ được giọt nước bên ngoài thân thể hắn.
Nhưng ngay trong tích tắc này, Vương Lâm đang ngồi khoanh chân đột nhiên mở bừng đôi mắt. Hai đạo hàn quang trong mắt hắn lóe lên, khiến trong tích tức sắc mặt nam tử trung niên đại biến. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức kinh khủng khiến hắn phải run rẩy bộc phát ra từ đôi mắt người đang ngồi kia.
Luồng khí tức này mạnh kinh thiên động địa, nếu so sánh thì hắn chẳng khác gì ánh đom đóm mà muốn so với ánh trăng. Trong sự hoảng sợ, bước chân nam từ trung niên này sững lại.
Cút đi!
Giọng nói lạnh như băng của Vương Lâm truyền ra, tay phải vung về phía trước. Lời nói này vừa thốt lên, động phủ này giống như chìm vào trong trời đông giá rét. Mà bên ngoài động phủ, bởi một câu nói này mà lập tức xuất hiện gió lạnh thét gào, khiến cho nước mưa đang rơi xuống dường như sắp đóng băng. Địa hỏa lúc này tối sầm lại, dường như sắp bị dập tắt.
Nam tử trung niên nọ cảm thụ mãnh liệt hơn ai hết. Toàn thân hắn như bị đông cứng lại, cũng trong khi Vương Lâm phất tay, giọt nước bao quanh thân thể xuất hiện tiếng động khe khẽ, hiện ra những hạt băng nhỏ, khiến cho sắc mặt nam tử trung niên trắng bệch, phun một ngụm máu tươi, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi và không thể tin nổi.