Khang Nhân đầu tiên đi vòng quanh bốn phía vài vòng, cẩn thận quan sát một lát mới từ từ tiến sát vào ngọn núi đã sụp đổ một nửa kia. Đi tới cách Vương Lâm mấy chục trượng.
Hắn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm đang nằm đó. Ánh mắt khó nén được vẻ hưng phấn và tham lam.
Thân thể mạnh thế này trừ Cổ Quốc ra thì cực kỳ hiếm thấy! Xem bộ dáng của người này, mi tâm không có tinh điểm, hẳn không phải là Cổ Thần nổi tiếng nhờ khí lực. Mà thân thể hắn cũng không có khí tức đặc thù của Cổ Tộc. Người này hắn không phải là tu sĩ của Cổ Quốc!
Thân là tu sĩ không ngờ lại có thân thể cường đại tới vậy. Không biết hắn làm sao tu thành được!
Khang Nhân liếm liếm môi, trái tim càng đập nhanh. Hắn cảm thấy kỳ ngộ của mình lúc này đúng là một cơ may mà trời ban tặng!
Hắn không ngờ được mình chỉ phi hành bình thường trên trời mà lại có thể gặp được một kỳ ngộ rơi xuống trước mặt.
Sinh khí người này toàn bộ đã tiêu tán, rơi vào trạng thái chết giả rồi, vừa đúng lúc có thể để ta dùng luyện chế khôi lỗi. Có loại khôi lỗi này thì ta ở trong Thương Long Tông nhất định có thể quét ngang đám môn nhân đời thứ hai! Thậm chí có thể được lão tổ coi trọng mà nhận làm đệ tử, một bước lên trời!
Khang Nhân nghĩ tới mức hưng phấn, thần sắc trở nên vô cùng kích động.
Nhưng hắn dù kích động nhưng vẫn không quên việc phải cẩn thận, dừng lại cách Vương Lâm mấy chục trượng, thậm chí còn chuẩn bị có gì không ổn là bỏ chạy về gọi đồng môn ra. Dù sao nếu một mình hắn không nuốt nổi thì báo lên cho môn phái cũng coi là lập đại công.
Tay phải hắn giơ lên bắt quyết, lập tức trên cổ tay hắn xuất hiện một cái khe rồi tiêu tán. Từ trong cái khe bay ra một ngọc giản. Ngọc giản này sau khi xuất hiện liền có một luồng khí tức cuồng bạo mơ hồ tỏa ra.
Nắm lấy miếng ngọc giản này, Khang Nhân không cần nghĩ ngợi, trực tiếp ném về phía trước. Ngọc giản nọ liền hóa thành một vùng u quang bay thẳng tới Vương Lâm, trong nháy mắt rơi lên ngực hắn, ầm một cái liền nổ tung. Đất đai rung chuyển, một luồng lực lượng trùng kích kinh khủng bộc phát ra.
Trong lực lượng trùng kích này, thân thể Khang Nhân liên tục lùi lại mấy trăm trượng, vẻ hưng phấn trong hai mắt càng đậm.
Hắn không có phản ứng. Hắn không chết cũng bất tỉnh rồi!
Khang Nhân cười dài, nắm chắc thời gian, thân thể nhoáng một cái liền lao về phía trước, trong nháy mắt đã tới bên cạnh Vương Lâm.
Lực lượng của ngọc giản đó nổ tung tuy lớn nhưng đối với thân thể Vương Lâm lại không thể tạo được chút thương tổn nào. Trên thực tế, loại ngọc giản chỉ có uy lực Tịnh Niết này thì dù là mười cái tới trăm cái cũng không thể rung chuyển nổi thân thể Vương Lâm.
Còn về Tị Thiên Quan ở sau lưng Vương Lâm thì vẫn hòa hợp với khí tức của thân thể hắn như cũ. Đừng nói là Khang Nhân không thể thương tổn được, dù là tu sĩ có tu vi mấy lần Huyền Kiếp cũng khó làm được điểm này.