Vương Lâm nhìn lớp xác đá kia, dùng mắt thường căn bản không thể nhìn ra vật bên trong. Nhưng hắn lại có thể cảm nhận được, nơi đó có một người là mình.
Thậm chí có thể nói khi hắn nhắm mắt lại sẽ có một cảm giác không rõ ràng, rốt cục mình đang ở ngoài hay ở trong xác đá đó. Lờ mờ, hắn dường như là đang ngồi khoanh chân trong đó, có thể cảm nhận được bổn tôn ở bên ngoài của mình.
Loại cảm giác kỳ dị này trước kia Vương Lâm đã từng có nhưng không mãnh liệt như hôm nay.
- Đây là.
Hai mắt Vương Lâm lộ vẻ mờ mịt. Cái vòi của Văn Vương lúc này đang cọ lên người hắn. phát ra những tiếng rít vui sướng đầy thân mật.
Thân thể Văn Vương so với lúc trước đã nhỏ đi nhiều, giờ phút này nhìn lại mơ hồ như một vùng sương mù, tùy lúc có thể tiêu tán nhưng trên người nó lại tràn ngập sinh cơ mênh mông.
Sự biến hóa của Văn Thú khiến cho ánh mắt Vương Lâm sững lại. Hắn trầm ngâm giơ tay phải lên, đặt lên thân thể Văn Thú mà lại không có chút cảm giác, giống như chạm vào hư vô vậy.
Nhưng thần sắc Văn Thú lại lộ ra vẻ thoải mái, giống như chỉ cần có chủ nhân bên cạnh là nó đã rất thỏa mãn, rất vui vẻ rồi.
Văn Vương đi theo Vương Lâm đã nhiều năm. Bọn họ lúc đó tâm ý đã tương thông, trong nháy mắt khi Vương Lâm chạm tay vào thân thể mơ hồ của Văn Thú, thần thức của hắn lan ra, dung hợp với Văn Thú.
Rất nhanh, nhưng ký ức sau khi Văn Thú bị hắn mạnh mẽ giam cầm liền hiện lên trong đầu Vương Lâm. Đây không phải thuật soát hồn mà lại một loại truyền tin. Chuyện này Vương Lâm trước kia đã từng làm, đối với Văn Thú không hề gây chút thương tốn nào bởi giữa hai người đã có hơn hai ngàn năm tâm ý tương thông.
Dần dần, Vương Lâm thấy được cảnh Văn Thú điên cuồng lột các, không để ý tới tất cả mà tiến hóa, thậm chí cắn nuốt chín đồng bọn, tất cả đều là để tìm kiếm mình.
Hắn thấy được vặn thú hóa thành mười vạn phần tràn ngập trong hư vô, tìm thấy mình đã ngủ say, hoặc đã tử vong. Hắn cảm nhận được tiếng rít gào thê lương của Văn Thú, mang theo mình và Lý Mộ Uyển tiến vào sâu trong hư vô.
Vương Lâm đã thấy được tất cả cảnh tượng sau đó.
Hồi lâu, trong lòng Vương Lâm tràn ngập cảm động. Hắn vui mừng nhìn Văn Thú, nhìn con thú đang không ngừng cọ vòi lên thân thể mình, vô nhẹ lên người nó vài cái.
- Khổ thân ngươi rồi.
Ánh mắt nhu hòa và mấy cái vỗ nhẹ của chủ nhân khiến cho Văn Thú càng thêm vui sướng, rít khẽ, bên ngoài thân thể cũng hiện lên một tầng sóng gợn, giống như lúc nó vui mừng nhất cuộc đời chính là hiện tại.
Ngoài Văn Thú ra, cả cuộc đời Vương Lâm chưa bao giờ gặp một mãnh thú nào cả đời không thay đổi như vậy! Dù là năm đó Vương Lâm trở thành phàm nhận hay thất lạc trong tinh không, dù ở cả trong hư vô mờ mịt này, Văn Thú đều vì Vương Lâm mà sẵn sàng đánh đổi cá tính mạng.