Trong Đông Châu trên Tiên Cương đại lục, trên đỉnh núi Hắc Sơn của Thất Đạo Tông ở Thiên Ngưu Châu, ở bên ngoài đại điện có sương mù bao quanh. Huyền La khoanh chân ngồi ở đó đã mấy năm.
Thời gian mười năm mà hắn ước định với Vương Lâm đã vượt quá nửa năm, nhưng Huyền La không hề rời khỏi, hắn thủy chung chờ đợi ở nơi này, mặc dù hồng ấn ảm đạm trên mi tâm của hắn năm đó hiện giờ đã hoàn toàn tiêu tan, không còn một chút nào.
Hồng ấn tiêu tan, có nghĩa là đường về của Vương Lâm đã không còn có chỉ dẫn, cũng có nghĩa là Vương Lâm đã chết.
- Hắn thất bại rồi sao Ánh mắt Huyền La lộ ra vẻ bi thảm, trong tiếng thở dài hắn nhắm hai mắt lại. Hắn chuẩn bị chờ thêm một ít thời gian nữa, có lẽ sẽ có kỳ tích, mặc dù kỳ tích này là một hy vọng rất xa vời.
Trong tầng hư vô giữa động phủ và Tiên Cương đại lục. Vương Lâm tóc tai bù xù, ở phía sau là Tị Thiên Quang đang hướng về phía trước, từng bước tiến tới. Hắn đã không còn hy vọng, không còn khí lực, giờ phút này theo hắn tiến về phía trước chỉ là một ý chí tồn tại ở trong lòng hắn.
Nhờ có ý chí này mà hắn lấy thân thể của mình để bảo vệ cho nương tử, quyết không bỏ cuộc!
Hồng quang trên mi tâm của hắn nửa năm trước đã biến mất, hắn không còn cảm nhận được con đường phía trước, điều duy nhất hắn có thể làm chính là khiến cho mình không được lùi lại phía sau, cố gắng tiến về phía trước, tìm kiếm đường ra.
Thời gian mười năm ở trong hư vô tối đen này đủ để khiến cho người ta phải phát cuồng. Vương Lâm yên lặng cắn răng kiên trì, lúc này nếu hắn không có ý chí như vậy thì tâm thần hắn đã sớm sụp đổ.
Trên thực tế khi hồng quang tiêu tan nửa năm về trước, nếu hắn không có thêm cơ hội, thì lúc này hắn cũng rắt khó có thể kiên trì. Dù sao tu vi Đạo Cổ của hắn ở nơi này sau mười năm tiêu hao cũng còn lại không nhiều.
Đúng lúc này, bỗng nhiên ở trong hư vô phía trước xuất hiện một đạo hào quang. Đạo hào quang này rất yếu ớt, mơ hồ nhìn lại dường như hào quang kia giống như là một bộ hài cốt.
Càng tới gần lại càng nhìn thấy rõ ràng hơn! Đây là một lão già mặc tử bào. Hai mắt hắn nhắm nghiền, không còn một chút sức sống. Nhưng trên người hắn lại lan ra bạch quang, ở trong hư vô này ở cách xa cũng có thể nhìn thấy.
Lão già này không biết là từ nơi nào tới, lúc này mặc dù hắn đã chết nhưng trong đám bạch quang tràn ngập cũng có thể mơ hồ nhìn thấy ở trong thân thể hắn hình như có một sức mạnh kỳ dị ngưng tụ lại.
Lúc này ngay khi thi thể bạch quang kia xuất hiện, hai mắt Vương Lâm đang ảm đạm bỗng nhiên bộc phát ra ánh sáng chói mắt. Hắn ngẩng mạnh đầu, thân thể mạnh mẽ tiến về phía trước, với tốc độ cực nhanh lao về phía đám bạch quang kia. Ngay khi tới gần, Vương Lâm đưa tay xâm nhập vào trong đám bạch quang, ấn tay lên trên ngực của thi thể này, trực tiếp hút một cái.