Trong lòng Vương Lâm vô cùng kích động. Hắn nhìn chỉ còn lại mười Văn Thú, nhìn thân thể Văn Vương của mình nhoáng lên, ở bên ngoài thân thể có huyết long quấn quanh, vọt tới đứng trên đỉnh đầu Văn Vương.
- Sư tôn, chúng ta hãy tới Tiên Cương đại lục đi!
Vương Lâm xoay người hướng về phía Huyền La ôm quyền, Văn Vương dưới thân ngửa mặt lên trời rít gào, hung khí kinh thiên, mang theo Vương Lâm lao thẳng vào hư vô sâu thăm.
Phía sau nó là chín Văn Thú vạn trượng giống như hộ vệ đồng loạt bay theo!
Huyền La nhìn lỗ hổng ngoài tầng băng, từ từ đi về phía Vương Lâm. Hắn nhắm hai mắt. Tay phải vung về phía trước một hồi. Lập tức tầng băng co rút lại. phong kín lỗ hống.
- Văn Thú kia đúng là một hung thú, rốt cục có phải là con thú trong truyền thuyết khi cổ tộc và Tiên Tộc sinh ra pháp tắc hay không. Nếu thật là nó. Thì thành tựu trong tương lai của Vương Lâm dù là ta cũng không thể dự tính. hắn. rất có khả năng dựa vào bản thân trở thành mặt trời thứ mười một của Tiên Cương đại lục!
Nếu hắn thật sự trở thành Đại Thiên Tôn thứ mười một thì Đạo Cổ nhất mạch của chúng ra sẽ tồn tại tới vạn thế!
Sắc mặt Huyền La hơi hồng lên. Hắn bị cảnh tượng Văn Thú dung hợp với pháp tắc của Tiên Cương đại lục khiến cho rung động, lúc này trong nội tâm tràn ngập suy nghĩ và sóng gió ngập trời.
Hồi lâu Huyền La mới đi theo con đường mình rồng phía dưới chân đi tới. Bên ngoài thân thể hắn mơ hồ huyễn hóa ra một mặt trời huyết sắc. Mặt trời này tỏa sáng vạn trượng, bao phủ bốn phía, đối kháng với pháp tắc của Tiên Cương!
Mơ hồ bên ngoài con đường mình rồng, mặt trời huyết sắc bộc phát ra ánh sáng bảy màu chói mắt, đây lùi cả hư vô đen tối, đồng thời chiếu sáng nơi này, lấy lực lượng của một người, lấy loại phương pháp này chống lại pháp tắc của Tiên Cương!
Ở giữa động phủ giới và Tiên Cương đại lục là một vùng hư vô vô tận, ẩn chứa pháp tắc của Tiên Cương. Vùng hư vô này vô biên vô hạn, cũng không phải là tồn tại ở nơi này mà lại tiếp giáp giữa động phủ giới vào Tiên Cương đại lục.
Sau năm tháng vạn cổ, vô số thiên tài trong các động phủ giới đều không cam lòng, dùng các phương pháp bất đồng, hoặc là mở được đại môn của động phủ, bước vào trong phiến hư vô này.
Nhưng không chỉ một người khi tiến vào Tiên Cương đại lục phải chết trong vùng hư vô này. Từ xưa tới nay đều là như vậy.
Mà trên Tiên Cương đại lục cũng không ít cường giả đã từng cố gắng bước vào trong vùng hư vô ẩn chứa pháp tắc của Tiên Cương đại lục này, muốn ở nơi này tìm hiểu pháp tắc, thậm chí còn thông qua nơi này tiến vào động phủ giới của tông môn khác.
Nhưng cuối cùng người thành công có lẽ cũng có, chẳng qua là rất rất ít mà thôi. Bởi vậy cuối cùng chỉ có rất ít người tiến vào nơi này.
Do đó trong vùng hư vô vô biên vô hạn này, Vương Lâm thỉnh thoảng có thể nhìn thấy những thi thể không rữa nát hư thối. Bọn họ thường trôi qua người Vương Lâm, di động vĩnh hằng ở nơi này.