Diệu âm đ*o tôn ở sâu dưới đáy biển thần sắc dữ tợn, nhưng đồng tử trong hai mắt hắn cũng co rút lại, lộ ra vẻ hoảng sợ vô cùng.
- Ngươi đã giết phân thân của ta, lấy đi phân thân của ta đã đủ để xóa hết thù hận năm đó, vì sao còn muốn đuổi cùng giết tận! ẵ Tu sĩ chúng ta tu vi bất định, hôm nay ngươi đối với ta thế này, sau này nhất định sẽ có người đối với ngươi như vậy!
Tiếng nói của Diệu âm đ*o tôn chói tai từ trong đáy biển ầm ầm vang lên. Thanh âm kia truyền ra khiến cho toàn bộ hải dương màu vàng này giống như là đang gào thét, xoay tròn hình thành một vòng xoáy rất lớn. Vòng xoáy kia ầm ầm chuyển động, trực tiếp thông xuống tận chỗ của Diệu Âm dưới đáy biển.
Lúc này, Vương Lâm ở trên trời, Diệu Âm ở dưới biểhai người cách nhau vòng xoáy, nhưng có thể nhìn thấy đối phương rõ ràng.
Diệu Âm không giống Cửu Thiên lập tức bỏ chạy, hắn biết tu vi của mình đã giảm xuống quá nhiều, ở trước mặt Vương Lâm hoàn toàn không có bất cứ cơ hội nào để chạy thoát.
- Hôm nay Vương mỗ không giết ngươi, chỉ đưa ngươi đi đầu thai thôi!
Vương Lâm nhìn Diệu âm đ*o tôn bên trong vòng xoáy, giơ tay phải lên, hướng về phía dưới tùy ý túm lấy.
Một bàn tay rất lớn hiện ra, trong tiếng gào thét lao thẳng xuống phía dưới, hướng xuống mặt nước biển bỗng nhiên chụp lấy.
Thần sắc Diệu Âm nhanh chóng biến hóa, hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt của Vương Lâm, trong lòng giãy giụa điên cuồng. Hắn so với Cửu Thiên hiểu rõ Vương Lâm hơn, Cửu Thiên nghe thấy hai chữ đầu thai tưởng là Vương Lâm muốn giết hắn, cho nên mới hoảng sợ bỏ trốn.
Nhưng Diệu Âm lại không cho là như vậy.
- Đầu thai tới nơi nào!
Ngay khi bàn tay khổng lồ kia chụp tới, Diệu Âm lập tức gào lên.
- Tiên Cương đại lục!
Lời nói của Vương Lâm vang vọng, tiếng ầm ầm vang lên, bàn tay khổng lồ kia xuyên qua vòng xoáy trên mặt biển, túm lấy Diệu Âm.
Diệu Âm tâm thần chấn động, đau khổ buông xuôi hết thảy những sự phản kháng vô dụng, nhắm hai mắt lại, để mặc cho Vương Lâm túm lên, sau khi bị phong ấn thu vào trong Không Gian trữ vật, cùng với phân thân dung hợp lại làm một.
Mặt biến bình yên trở lại, tất cả mọi chuyến như chưa bao giờ xảy ra, Vương Lâm xoay người đi về phía bầu trời.
truyenfull.vn còn Hư Thần thiên tôn nữa!
Trong tinh không, ánh mắt Vương Lâm lóe lên, nhìn về phía xa xa. Trong thần thức của hắn. Hắn đã tìm được chỗ bế quan của bổn tôn Hư Thần thiên tôn.
Hư Thần thiên tôn này năm đó đã từng bị Vương Lâm giết chết phân thân, bổn tôn của hắn trọng thương, từ đó về sau không tiến vào giới nội nửa bước, việc này đáng lẽ đã có thể kết thúc.
Nhưng lưu người này lại sẽ là một họa lớn sau này, Vương Lâm không muốn đem hết thảy mọi chuyện đặt lên vai đám người Lam Mộng và Nam Vân Tử ở lại, hắn muốn tự mình giải quyết!
Ánh mắt đảo qua tinh không, thân thể Vương Lâm biến mất trong Thái Cổ Tinh Thần.
Ở phía nam Thái Cổ Tinh Thần có một khu vực tràn ngập hài cốt và đá vụn, nơi này từng là một tu chân tinh, sau khi tan vỡ hóa thành vô số đá vụn trôi nổi ở bốn phía, tạo nên một vùng đất tử vong.