- Mong chàng lên đường bình an.
Mộc Băng Mi cầm ô đứng trong mưa, nhìn Vương Lâm nhẹ nhàng nói. Lời nói của nàng vang lên trong tiếng mưa ào ào, rất nhu hòa, không chút lạnh lùng.
Nàng không lựa chọn rời đi, tới nơi này chỉ là muốn nhìn Vương Lâm lần cuối. Sau khi nhìn hắn lần này, có lẽ sau này không biết tới năm tháng nào mới có thể gặp lại.
Tâm tư của nàng Vương Lâm không đoán nối. Mộc Băng Mi này vốn không phải là một nữ tử đơn giản. Nàng nếu lựa chọn lưu lại thì nhất định là có lý do.
Hắn sẽ không cưỡng ép, cũng không muốn cưỡng ép.
Thời gian nửa tháng ly biệt trôi qua trong mưa. Vào hoàng hôn ngày nọ, nước mưa dường như trở nên dày đặc, nối liền cả thiên địa, hình thành một bức rèm che khuất vạn vật, nhìn lại giống như chỉ thấy một vùng mông lung.
Vương Lâm đứng dậy, bước từng bước về phía bầu trời. Phía sau hắn, tất cả mọi người đều đứng dậy, hóa thành từng đạo cầu vồng, trong ánh hoàng hôn của một ngày mưa gió, tỏa ra ánh sáng chói mắt.
Đứng trên bầu trời, Vương Lâm cúi đầu nhìn thoáng quá mặt đắt không xa ở phía dưới. Mộc Băng Mi đang cầm ô, vẫn đứng đó, ánh mắt như ẩn như hiện trong màn mưa. Giống như đang cố nhìn kỹ Vương Lâm.
Dáng người thướt tha dưới tán ô trong mưa, y phục theo gió nhẹ bay, mái tóc phất phơ, trong ánh hoàng hôn khiến người ta thương cảm.
Nhìn Mộc Băng Mi, Vương Lâm đứng trầm mặc giữa không trung.
- Nếu ta còn sống nhất định sẽ trở về.
Hồi lâu, Vương Lâm chậm rãi nói.
- Nếu ta còn ở thế gian, nhất định sẽ đón chàng.
Tán ô của Mộc Băng Mi hơi hạ xuống, che khuất khuôn mặt nàng, nhẹ giọng nói.
Tay phải Vương Lâm giơ lên, chụp vào hư không một cái. Lập tức bảy đạo bổn nguyên trong cơ thể đồng thời vận chuyển, ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn. Trong ánh sáng vạn trượng xuyên thấu qua nước mưa, chiếu rọi xuống mặt đất, một thanh kiếm ánh sáng biến ảo ra.
Kiếm này dung hợp lực lượng bổn nguyên của Vương Lâm, cũng tràn ập khí tức Đạo Cổ, uy lực kinh người!
- Ta không biết khi nào mới có thể quay về động phủ giới này. Có lẽ là ngàn năm, vạn năm. Có lẽ lâu hơn. Có lẽ phải tới khi chết. thanh kiếm này tặng cho nàng, bảo trọng!
Vương Lâm than nhẹ, xoay người hướng về phía bầu trời bước đi.
Phía sau hắn, tất cả những người muốn rời đi đều biết thành những đạo cầu vồng gào thét lao đi. Lý Thiến Mai ở bên trong ngẩng đầu nhìn lại Mộc Băng Mi trên mặt đất, sau đó phóng vút theo.
Mộc Băng Mi đứng trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn những đạo cầu vồng rời đi, hai hàng nước mắt từ khóe mắt chảy xuống, khiến cho thế giới trước mắt nàng trở nên mơ hồ. Hình dáng nàng lúc này có lẽ giống như một thê tử đưa tiễn trượng phu rời khỏi nhà, nhìn thân ảnh hắn càng ngày càng xa.
- Bảo trọng.
Mộc Băng Mi nhẹ giọng nói, lời nói chỉ có nàng mới nghe rõ, cầm thanh kiếm bổn nguyên của Vương Lâm lưu lại, hướng về phía xa xa trong mưa. Nhẹ nhàng rời đi.