Nếu là vào lúc khác thì thời gian một tháng trôi qua chẳng khác gì mây khói. Nhưng một tháng cuối cùng trước khi rời khỏi động phủ giới lại bắt đồng.
Chớp mắt đã qua mười ngày.
Trong mười ngày này Vương Lâm tìm được Phàn San Lộ. Nhất Phi của Thất Thải Tiên Tôn này có huyết mạch Tiên Cương, nàng có thể tự mình mở đại môn của động phủ, rời khỏi nơi này trở về quê hương nàng.
Phàn San Lộ rời đi để lại chiếc thuyền khổng lồ kia. Vật này vốn đã bị Vương Lâm luyện hóa chủ cấm là tấm buồm mặt quỷ, điều khiển rất tự nhiên, được hắn thu vào trong Không Gian trữ vật.
Trong mười ngày này Vương Lâm lại còn tìm được một tu chân tinh, dựa vào pháp lực rất mạnh của mình tìm được một thân thể vừa mới tử vong, lấy bổn nguyên cải tạo một phen, sau đó nhập một hồn phách vào trong đó. Dưới sự trợ giúp của hắn, hồn phách này dung hợp với thân thể, hóa thành Nguyên Thần.
Làm xong việc này xong, Vương Lâm yên lặng rời đi. Hắn nhìn tất cả mọi vật quen thuộc này, trong lòng càng nối lên cảm giác không nỡ.
Cảm giác này lúc đầu không nhiều lắm nhưng càng đi qua những nơi có dấu chân của hắn năm xưa thì cảm giác này càng đậm.
Than nhẹ một tiếng, thân ảnh Vương Lâm biến mát trong vùng ánh sáng như ngọc, khi xuất hiện ở phía trước hắn đã là nơi giao nhau của tứ đại tinh vực, cũng là Tiên Giới!
Bước vào Tiên Giới, trong nháy mắt khi mặt đất gợn sóng, thần niệm của Vương Lâm tản ra, bao phủ cả Tiên Giới, cũng nói cho tất cả những người muốn rời đi nỗi khổ phải chuyển thế đầu thai.
- Nếu muốn rời khỏi nơi này thì tới tìm ta. Nửa tháng nữa Vương Lâm sẽ rời đi.
Vương Lâm ngồi khoanh chân trên ngọn núi hắn bế quan năm đó, yên lặng nhắm hai mắt.
Đi hay ở là lựa chọn của từng người. Vương Lâm không can thiệp. Hắn chỉ mở cánh cửa ra, còn thế giới bên ngoài đối với tu sĩ trong động phủ giới là tốt hay xấu thì chính Vương Lâm cũng không biết.
Chính bởi vì nguyên nhân đó hắn mới để từng người suy nghĩ và lựa chọn.
Trong ngày thứ hai khi Vương Lâm ngồi đả tọa trên ngọn núi này, Tư Đồ Nam tới. Hắn bước trên gió lạnh, dưới chân có mây trắng, đặt chân xuống trước mặt Vương Lâm, trong tay cầm bầu rượu, từng bước tới gần, cuối cùng đứng bên cạnh Vương Lâm.
Hình dáng Tư Đồ Nam vẫn như xưa, mái tóc tung bay, quần áo rất tùy tiện, uống một ngụm rượu. Tư Đồ Nam ngồi trên mặt đất, nhìn mây trắng trên bầu trời, thần sắc dù bình tĩnh nhưng lại mơ hồ lộ ra vẻ suy tư.
- Vương Lâm, ngươi nói ta chuyển thế đầu thai liệu có phải trở thành vương gia của phàm nhân trên Tiên Cương đại lục hay không.
Tư Đồ Nam thì thào.