Lời nói này truyền ra, chỉ thấy trong vùng hư không Vương Lâm vừa vái, thân ảnh Huyền La Đại Thiên Tôn trở nên rõ ràng, cuối cùng xuất hiện tinh không. Trong nháy mắt khi nhìn rõ Huyền La Đại Thiên Tôn, thần sắc Lam Mộng đạo tôn và Thác Sâm biến đổi, đồng tử trong hai mắt co rút, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng. Bọn họ đối với sự xuất hiện đột ngột của Huyền La Đại Thiên Tôn căn bản không hề phát hiện ra chút nào, dù giờ phút này ánh mắt có thể nhìn thấy hắn nhưng nếu nhắm mắt lại, chỉ dùng thần thức thì vẫn không thể phát hiện ra. Huyền La Đại Thiên Tôn cũng không nhìn tới Thác Sâm và Lam Mộng đạo tôn, khóe miệng mỉm cười nhìn Vương Lâm, chờ đợi hắn trả lời vì sao lại biết nơi ấn thân của mình. Mà điều bất ngờ hơn là hắn lại biết tên của Huyền La, điều này khiến Huyền La Đại Thiên Tôn cảm thấy khó đoán.
- Ta biết rồi, ngươi ở trong thế giới của đệ nhất hoa, trong thế giới do Bạch Hổ định quy tắc đã thu lấy thần thức của tu sĩ Ngũ Hành Tinh kia! Lúc đó ngươi âm thầm tìm tòi trong đám thần thức này, cuối cùng biết được chuyện xảy ra trên Ngũ Hành Tinh. Thế nên ngươi mới hành động như vậy!
Huyền La Đại Thiên Tôn mỉm cười, chậm rãi nói. Vương Lâm trầm mặc trong chốc lát, gật đầu. Trên thực tế cũng đúng như lời Huyền La Đại Thiên Tôn nó. Tên tuối của hắn đúng là Vương Lâm tìm được từ trong phân hồn của tu sĩ Ngũ Hành Tinh kia.
Ký ức trong phần thần thức đó không nhiều lắm. Cũng không đầy đủ. Chỉ có những chuyện mới phát sinh mà thôi. Trong đó có cảnh tượng sau khi Vương Lâm rời khỏi Ngũ Hành Tinh. Huyền La Đại Thiên Tôn hiện thân. Điểm này Vương Lâm sau khi nhìn thấy đám tu sĩ Ngũ Hành Tinh đã hơi nghi hoặc. Nhưng hắn lại không thấy cảnh lão già dám miệt thị Cổ Tộc chết trong tay Huyền La Đại Thiên Tôn!
Chuẩn xác mà nói, Vương Lâm tìm hiểu ký ức đó là sau khi hắn đặt mai phục Thất Thải đạo nhân, chuẩn bị lấy Mục Ngư. Cảnh Mục Ngư biến mất quỷ dị khiến cho tâm thần hắn hoảng sợ, từ đó về sau mới cẩn thận tìm hiểu lại, cuối cùng tìm được đáp án trong phân hồn kia. Trong đóa hoa thứ hai, tại Đông Lâm Tông, Vương Lâm liền có phát hiện. Từ đó về sau, ở trong vùng đất cổ mộ, hắn lại càng chứng thực được đáp án của mình. Lúc đó sau khi lùi lại ba bước, hắn đứng phía sau Huyền La Đại Thiên Tôn, một khắc đối phương ra tay, Vương Lâm liền rõ ràng chuyện mình biết là sự thật.
- Ngươi sở dĩ có thể biết được vị trí chính xác của ta, hẳn là có liên quan tới Mục Ngư.ta đúng là quên con thú này có thể cảm nhận khí tức của nhau.
Huyền La Đại Thiên Tôn lắc đầu. Điểm này đúng là hắn sơ sót. Nhưng Vương Lâm có thể phát hiện ra thân phận và vị trí của mình, điều này chứng tỏ Vương Lâm đã vượt qua thử thách của hắn. Điều này khiến hắn cực kỳ hài lòng.
- Lão phu nói đúng không?
Huyền La Đại Thiên Tôn mỉm cười, nhìn Vương Lâm. Thần sắc Vương Lâm cố quái, lại gật đầu một lần nữa.