Đại môn đã hoàn toàn mở ra!
Trong động phủ giới, trong cánh cửa huyễn hóa ra ở La Thiên, cái đỉnh khổng lồ bị hắc khí bao phủ lúc này ầm ầm chấn động, hắc khí bên ngoài sụp đổ. Tiêu tán hoàn toàn.
Cái đỉnh khổng lồ này xuất hiện những khe nứt lớn, từ trong đó có kim quang lan ra. Trong tiếng nổ ầm ầm vang vọng, cái khe càng lúc càng lớn, cuồi cùng hoàn toàn chia lìa đại đỉnh, khiến đại đỉnh này vỡ ra đổ về hai bên.
Trong khi vỡ ra, một cánh cửa cao chọc trời màu vàng từ từ huyễn hóa ra. Cánh cửa này mở rộng, bên ngoài là một vùng mây mù, khi thì có thể nhìn thấy một vùng đại lục xa lạ, lúc lại chỉ thấy một vùng mông lung mơ hồ.
Cùng với sự xuất hiện của cánh cửa này, tại trung tâm của động phủ, đống đổ nát của đại đỉnh tan rã hòa toàn, hóa thành tinh không, nối liền với tinh không của động phủ giới.
Trong động phủ giới, tất cả tu sĩ chú ý tới nơi này giờ đây đều lập tức cảm nhận được một sự chấn động tràn ngập động phủ giới. Trong sự chấn động này, cánh cửa tiến vào động phủ giới từ La Thiên ầm ầm tiêu tán. Đại đỉnh kia lại xuất hiện!
Cánh cửa hoàng kim bên trong đại đỉnh tỏa ra kim quang vô tận, bao phủ cả động phủ giới!
Bên ngoài kim môn, hư ảnh một đám người biến ảo ra. Đây đều là những người tiến vào bên trong đó mà chưa chết. Trong đó có Thác Sâm, có Lam Mộng đạo tôn, có Tam Phi Đường San, có người của Ngũ Hành Tinh.
Còn có Vương Lâm.
Ngoài kim quang và đại môn đang mở ra ầm vang, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, không có ai nói năng gì. Ánh mắt của tất cả mọi người đều ngưng tụ vào kim môn kia, nhìn thế giới khi thì mơ hồ, khi thì rõ ràng nọ.
Vương Lâm nhìn đại môn, ánh mắt lộ ra vẻ cảm khái hơn hai ngàn năm.
- Đại môn cuối cùng cũng đã xuất hiện rồi!
Vương Lâm đã đợi ngày này từ rất lâu rồi, hầu như khi hắn biết thiên địa này chỉ là một động phủ, hắn đã tưởng tượng ra một ngày mình có thể mở đại môn của động phủ này, bước vào thế giới chính thức, Tiên Cương đại lục!
Hôm này nhìn kim môn này, Vương Lâm hình như hơi hoảng hốt. Ký ức hơn hai ngàn năm lại trở về trong đầu hắn. Hắn từ một hài đồng tầm thường ở sơn thôn, đi tới bước này, mở ra đại môn của động phủ.
Quá trình gian khổ này rất ít người có thể hiểu được. Ngoài sự gian khổ còn có sự cố chấp, còn có tình, có ân, lần lượt thay đổi vận mệnh.
- Uyển nhi, cánh cửa do đã bị ta mở ra rồi. Ở nơi đó ta sẽ có thể khiến nàng thức tỉnh. Đây là lời hứa của ta đối với nàng.
Vương Lâm nhìn cánh cửa, nội tâm đau thương. Hắn nhớ tới Lý Mộ Uyển.
- Tạ Thanh, ta hứa sẽ làm ngươi sống lại một lần nữa, nhất định thế!
Vương Lâm nhìn vào kim môn, lờ mờ hắn như thấy được cả cuộc đời mình.
Tam Phi Đường San cắn môi, kinh ngạc nhìn kim môn, khóe mắt ngân ngấn nước. Nàng nhớ quê hương, nhớ tông môn, nhớ sư tôn và thân nhân của nàng. Trong động phủ giới này nàng đã tồn tại lâu lắm rồi. Nàng vốn đã nên tê dại đi nhưng nỗi nhớ trong lòng nàng đã hóa thành chấp niệm.