Đông Lâm Trì trong ký ức của hồn thứ ba là nơi cả đời hắn chưa bao giờ được bước chân vào. Dù là về sau hắn được sư tổ nhìn trúng mà bồi dưỡng thì vẫn không được tiến vào Đông Lâm Trì này.
Chỉ có một lần duy nhất, sau khi hắn vất vả đạt được tư cách tiến vào Đông Lâm Trì xong thì ngay sau đó lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bị khu trừ khỏi Đông Lâm Tông. Đây cũng là nỗi nối tiếc lớn trong cuộc đời hắn!
Giờ phút này thiên địa sụp đổ, vạn vật tan nát, chỉ có Đông Lâm Trì này là còn ổn định. Bởi vậy có thể thấy Thất Thải Tiên Tôn đối với sự tiếc nuối trong đời này cố chấp tới mức nào.
Khí tức của bát môn ngày càng rõ ràng, ầm ầm tràn vào trong thế giới của đệ ngũ hoa. Cũng trong tích tắc khi dẫn động thế giới này sụp đổ, nó thoáng chốc mở ra, khiến trừ Vương Lâm ra thì không còn ai có thể tiến vào vùng bị hạn chế này.
Dù sao thì tiến vào đệ ngũ hoa cũng là do Vương Lâm lấy ký ức của hồn thứ ba mở ra. Sau khi hắn tiến vào. dù là Chiến lão quỷ cũng không tiến vào được.
Nhưng giờ phút này khi ký ức sụp đổ, khí tức của Chiến lão quỷ liền quân quanh bên ngoài, giống như không ngừng thử tiến vào bên trong.
Lúc này bát môn dù đã hiện nhưng cái nào là thật thì lại không thể hiện rõ. Nếu tìm kiếm từng cái một thì nhất định sẽ rất tốn thời gian. Mà lúc này hành vi của Vương Lâm dẫn động bát môn cũng chỉ là nhất thời, mượn tích tắc khi ký ức của hồn thứ ba hỗn loạn mà bức ra.
Trong khi thế giới này đang như bị hủy diệt, thậm chí còn không đợi Vương Lâm tìm ra được cánh cửa thực thì đã hoàn toàn sụp đổ, tám cánh cửa nếu ẩn đi thì Vương Lâm muốn tìm được sẽ vô cùng khó khăn!
Hắn thật vất vả mới sáng tạo ra được cục diện này, hiển nhiên là không muốn công sức như nước chảy về đông.
- Kích thích này vẫn còn chưa đủ sao. Tô Đạo, ngươi lưu lại Đông Lâm Trì chẳng lẽ là muốn ta hoàn thành tâm nguyện của ngươi, tiến vào Đông Lâm Trì sao? Được, ta giúp ngươi đạt được nguyện vọng, nhưng ngươi phải giúp ta tìm được cánh cửa thật!
Vương Lâm biết thời gian gấp gáp, giờ phút này Chiến lão quỷ tùy thời có thể phá vỡ hạn chế yếu ớt này để vào đây.
Vương Lâm không do dự nữa, thân thể nhoáng một cái về phía trước, lao thẳng tới Đông Lâm Trì còn chưa sụp đổ, trong phút chốc đã tới gần. Nơi này giống hệt như trong đệ nhị hoa mà hắn đã thấy, chỉ có điều nước không bị đóng băng, trong suốt, tỏa ra hương thơm ngát.
Thân thể hắn trong nháy mắt chìm vào trong Đông Lâm Trì, khoanh chân ngồi trong nước ao. Trong nháy mắt khi hắn chạm vào nước ao này, bảy đạo bổn nguyên trong cơ thể Vương Lâm ầm ầm chấn động.
Nước ao này cực kỳ quỷ dị, không ngờ ẩn chứa một luồng khí tức bổn nguyên không thể tưởng tượng nổi, điên cuồng tràn vào cơ thể Vương Lâm, dung hợp với bảy đạo bổn nguyên của hắn.
Dưới sự dung hợp này, bảy đạo bổn nguyên của Vương Lâm nhanh chóng bành trướng, bất ngờ cường đại lên mấy lần, xoay tròn trong cơ thể, cũng lao thẳng ra ngoài cơ thể.