Vương Lâm đi trên bình nguyên này, cỏ dại ở trước người hắn tự rẽ ra hai bên, lộ ra một con đường nhỏ. Bước chân của hắn không nhanh, thời gian ba ngày cũng đủ để cho hắn hoàn thành mọi chuyện.
Chỉ là Vương Lâm vẫn còn suy nghĩ phải làm thế nào để kích thích hồn thứ ba của Thất Thải, khiến cho ký ức của hắn hỗn loạn trong phạm vi lớn.
- Ở trong cửa thứ nhất này có lẽ có thể làm được chuyện này.
Vương Lâm dừng chân lại, trong tiếng thì thào ngấng đầu nhìn bầu trời. Chỉ thấy trên bầu trời u ám, một đạo cầu vồng gào thét bay đi. Nhưng khi bay ngang qua không trung trên đầu Vương Lâm đột nhiên dừng lại, kiếm quang lóe lên, thân ảnh ở bên trong đạo cầu vồng kia lao thẳng tới Vương Lâm.
Đó là một thanh niên mặc áo bào màu lam, mặt hắn đầy sát khí, còn có khí tức mùi máu tanh tràn ngập thân thể hắn.
Kiếm quang lóe lên, trong nháy mắt hắn đã tới gần, chuẩn bị chặt lấy đầu Vương Lâm.
Nhưng ngay khi hắn tới gần, Vương Lâm chậm rãi giơ tay phải lên, chỉ về phía kiếm quang kia.
Hào quang vạn trượng đột nhiên lóe lên, trực tiếp sụp đổ. Lộ ra ở bên trong là một phi kiếm đã vỡ thành từng mảnh cùng với một thanh niên vẻ mặt hoảng sợ ở đằng sau.
Thanh niên kia chấn động, thân thể lập tức nổ tung, biến mất ở trước mặt Vương Lâm. Chỉ còn lại ba miếng lệnh bài bị ánh sáng nhẹ nhàng bao phủ. Lơ lửng ở nơi đó không hề nhúc nhích.
- Được rồi, ở trong cửa thứ nhất này đã có được chuyện tốt đầu tiên.
Vương Lâm vung tay áo, sau khi thu hồi ba miếng lệnh bài, thân thể liền bước về phía sau, trong nháy mắt tiêu tan hoàn toàn.
Lúc hiện ra, hắn đã ở bên cạnh một đạo cầu vồng đang gào thét bay trong không trung.
Bên trong đạo cầu vồng kia là một thiếu niên chừng mười bảy mười tám tuổi. Thiếu niên này vẻ mặt cảnh giác, trong lúc phi hành liên tục quan sát bốn phía. Nhưng Vương Lâm xuất hiện quá mức đột ngột, thiếu niên này trong lúc sửng sốt, bị Vương Lâm vỗ một chưởng vào hư không, thân thể run lên, lập tức rơi xuống.
Vương Lâm không giết người tùy tiện, nâng bàn tay lên, trong tay đã có một tấm lệnh bài rồi xoay người nhoáng lên một cái, thân ảnh biến mất.
Trong cửa đầu tiên của cuộc tỉ thí ở Đông Lâm Tông này, Vương Lâm giống như là một con sói giữa bầy dê. Hễ những người nào gặp phải hắn đều không thể chạy thoát, đều bị hắn lấy đi lệnh bài.
Dần dần, Vương Lâm ở trong cửa thứ nhất này thanh danh hiền hách, gần như khiến cho người khác sau khi nhìn thấy hắn sẽ hoảng sợ mà tự giao ra lệnh bài. Đối với những tu sĩ bậc thấp, Vương Lâm ra tay cực kỳ tùy ý, hắn biết nơi nay là thế giới do ký ức của Thất Thải biến thành, tất cả những chỗ không hợp lý đều đã ở trong ký ức này nghịch chuyến, trở thành hợp lý.
Ví dụ như lúc này ở bên ngoài cửa thứ nhất, những quan khách đang ngồi xem ở trong sân của Đông Lâm Tông, sự tồn tại của bọn họ, ánh mắt và tâm tư của bọn họ thực tế đều là do ký ức của Thất Thải biến thành.
Cũng có thể nói, Thất Thải cảm thấy họ như thế nào thì họ ở trong thế giới này sẽ có biểu hiện như vậy.