Sau nửa canh giờ Vương Lâm mới rời khỏi đám cây cối này. Thần sắc hắn bình tĩnh nhưng trong lòng thầm than. Mãng xà kia đích thực là một trong bát môn nhưng lại không phải cánh cửa thực.
- Ngũ hoa bát môn nếu cứ tìm từng cái một thì nhất định sẽ có thể tìm ra được cửa thực. Chẳng qua cho dù tu luyện Vân Đạo Thiên Thuật này tới viên mãn thì đối với ký ức của hồn thứ ba cũng biến đối còn chưa đủ kịch liệt. Như vậy rất khó tìm kiếm bát môn.
Lúc này chỉ còn có thể đợi mấy tháng nữa, trong trận thi đấu của Đông Lâm Tông. Cuộc thi đấu này đối với Thất Thải Tiên Tôn là một kỷ niệm rất khó quên, nếu trong cuộc thi này có thể nghịch chuyển ký ức của hắn thì trong một khắc hỗn loạn đó ta có thể tìm được cửa thật!
Vương Lâm ở giữa không trung, trầm tư suy nghĩ.
Thân ảnh hắn hóa thành mây mù. Bay nhanh về hướng Đông Lâm Tông.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chỉ thoáng cái đã qua ba tháng.
Chuân xác mà nói đây đã là tháng thứ năm sau khi Vương Lâm học được Vân Đạo Thiên Thuật. Lần thi đấu của Đông Lâm Tông lúc này bắt đầu diễn ra!
Đông Lâm Tông vốn là một trong cửu tông thập tam môn, cứ sáu năm lại tổ chức một lần thi đấu giữa các đệ tử cấp thấp, từ trong đó tuyến ra những người ưu tú, tiến hành bồi dưỡng trọng điểm.
Để có được tư cách tiến vào Đông Lâm Trì tu luyện, mỗi người trong đó đều cực kỳ mạnh mẽ.
Tu sĩ tu luyện vốn là kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, mọi chuyện vốn tàn khốc, cho nên mỗi lần thi đấu dù đều yêu cầu điểm đến là dừng nhưng vẫn luôn xuất hiện chết chóc. Đối với hiện tượng này, chỉ không cần không phải liên tục giết chóc thì thường thường các tông môn cũng không để ý tới.
Đông Lâm Tông cũng có ba trăm hai mươi mốt hệ, mỗi một hệ cũng sẽ phái ba tới năm người tham gia thi đấu. Hệ xuất sắc nhất sẽ đạt được tặng phẩm phong phú, cho nên thi đấu cạnh tranh khá tàn khốc.
Hơn một ngàn người tỷ thí, thường thường phải mất một thời gian dài. Mỗi lần như vậy thì Đông Lâm Tông lại náo nhiệt chưa từng có. Mà Đông Lâm Tông quá lớn, đệ tử của các hệ cũng rất ít người biết nhau, cứ mỗi lần thi đấu này cũng là một lần quen biết.
Một ngày nọ, sư tôn của Tô Đạo lại xuất quan, triệu tập các đệ tử, từ bên trong đó tuyến ra ba người tham gia lần thi đấu này. Vương Lâm và Chu Lập hiển nhiên là có mặt. Một người còn lại là một nữ tử, tướng mạo xinh đẹp tuyệt trần, giọng nói nụ cười như thiên tiên.
Nữ tử này tên là Tần Mai. Trong ký ức của hồn thứ ba. Đối với nữ tử này hắn nhớ rất rõ, dường như còn có vẻ quý mến nhau. Đáng tiếc là sau lần thi đấu này, Tần Mai và Chu Lập trở thành đạo lữ, cắt đứt ý niệm trong đầu Tô Đạo.
Người ngoài rất khó có thể tưởng tượng được Tô Đạo lúc này lại có thể trở thành Thất Thải Tiên Tôn sát phạt quyết đoán, âm mưu thâm độc sau này. Nhưng điểm này Vương Lâm lại cảm thấy đồng cảm. Hắn còn nhớ rõ hơn hai ngàn năm trước, bản thân mình so với hiện tại như hai người khác nhau vậy.
Hoàn cảnh có thể thay đổi hết thảy, kinh nghiệm có thể thay đổi tính cách. Đây có thể là cơ duyên, cũng có thể là sự hủy hoại.